🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 167: Phủ đệ

"Đây là nơi nào?" Tống Lễ Khanh ngẩng đầu nhìn tòa trạch viện trước mặt, mở miệng hỏi.

"Đây là phủ đệ ta mới mua, để sau khi chúng ta thành thân có thể dọn vào sống chung. Phủ cũ của ta nhỏ hẹp quá, nghĩ tới chuyện thành hôn, cũng nên đổi sang chỗ rộng rãi hơn. Khanh Khanh, ngươi thấy nơi này thế nào? Có thích không?" Cố Hồng Nghĩa vừa dắt tay y bước vào, vừa cười nói.

"Hiện tại nơi này vẫn chưa bài trí đâu vào đấy, ta nghĩ sau này nơi này sẽ là chốn về của hai ta, dĩ nhiên phải nghe ý kiến của một nửa chủ nhân còn lại mới phải." Hắn tiếp lời, giọng tràn ngập chờ mong.

"Phủ này... có phải quá rộng rồi không?" Tống Lễ Khanh vừa đi vừa nhìn quanh, không nhịn được cảm thán. Khó trách nhiều người đều muốn làm quan, muốn phát đạt. Những trạch viện thế này, quả thực chẳng phải thứ dân thường có thể với tới.

Cố Hồng Nghĩa mua là năm tiến năm xuất đại trạch, kiến trúc kiên cố, gạch đá cũng đều tinh xảo quý giá. Phía sau còn có một mảnh hoa viên thật lớn kèm theo ôn thất. Tuy đầu xuân, đa phần hoa cỏ vẫn còn chưa nở, nhưng trong ôn thất đã trồng không ít hoa quý rau lạ. Từng viên ngói, từng cột gỗ, đều nhìn ra được chủ nhân cũ từng dốc lòng bố trí.

"Chưa tính là quá rộng. Sau này nếu ngươi ta có hài tử, nơi này cũng không đến mức chật hẹp. Ngươi xem, chỗ này là sân lớn nhất trong phủ, tương lai chính là nơi chúng ta sinh hoạt hằng ngày. Hiện chưa sắp xếp xong, nhưng ta muốn đưa ngươi đi xem bố cục trước. Nếu có gì không vừa ý, cứ việc nói. Dù sao vài chục năm tới, nơi này sẽ là nơi ta và A Khanh chung sống, tất nhiên phải bài trí thật hợp lòng người." Cố Hồng Nghĩa nắm tay Tống Lễ Khanh, nhẹ giọng nói.

"Bố cục của viện này ta rất ưng ý, không cần đại động gì đâu. Chỉ có điều ta không thích những món đồ quá rườm rà, lát nữa chúng ta cùng đi xem một ít gia cụ khác đơn giản hơn có được không?" Tống Lễ Khanh vừa đánh giá vừa đề nghị.

"Hảo. Quả thực đồ đạc trong này hơi rườm rà, đều thay mới là được." Cố Hồng Nghĩa gật đầu đồng ý, hắn cũng không ưa đồ lòe loẹt phù phiếm.

.......

Mùng sáu tháng ba-  Tống Phủ

"Tống lão gia, chúc mừng, chúc mừng!"

"Ha ha ha! Mau, mời vào, mời vào, cùng chung vui!"

...

Khi Tống Lễ Khanh và Cố Hồng Nghĩa đến nơi, đập vào mắt chính là cảnh tượng náo nhiệt ồn ào trong phủ. Tống lão gia vận trường bào đỏ sậm thêu kim tuyến, mặt mày hớn hở, hai má hồng nhuận, đứng trước cửa nghênh khách như thể ngày hôm nay chính là hỉ sự lớn nhất trong đời ông.

"Phụ thân." Tống Lễ Khanh bước lên hành lễ, dù sao cũng là cha ruột, trước mặt đông người, y vẫn giữ đủ lễ nghi, tránh để kẻ khác bắt được nhược điểm.

Tống lão gia thấy Tống Lễ Khanh đến, nụ cười trên mặt chợt khựng lại, sau một thoáng mới gượng ra được nét cười gượng gạo: "A... Lễ Khanh trở về rồi à? Vào đi thôi, mẫu thân ngươi đang đợi ở hậu viện."

Tống Lễ Khanh chuyến này từ Ngọc Thành hồi kinh, mang theo mấy đơn hàng lớn, Tống lão gia cũng lần lượt giao quyền điều hành thương hành cho y. Người có mắt đều nhìn ra, tương lai người kế thừa sản nghiệp Tống gia, chính là Tống Lễ Khanh. Cho nên tuy ngoài mặt còn cứng nhắc, nhưng trong lòng ông cũng đã dần mặc nhận vị trí của y.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...