Chương 160: Uy hiếp
"Công tử, việc đã xử lý thỏa đáng." - Tô Hòa ở ngoài xe bẩm báo.
"Ừ, biết rồi." - Cố Hồng Nghĩa đáp lời từ trong xe, rồi quay đầu nhìn Tống Lễ Khanh, hỏi:
"Có muốn xuống xem một chút không?"
"Tất nhiên là muốn." - Tống Lễ Khanh đáp ngay, thần sắc trầm ổn nhưng trong giọng mang theo một tia hiếu kỳ. - "Người này dám bỏ ra chút tiền lớn như vậy để lấy mạng ta, bản công tử sao có thể ngồi yên trong xe giả vờ không biết?"
"Vậy thì xuống thôi. Việc sớm xử trí xong thì chúng ta cũng sớm hồi kinh. Dọc đường luôn chẳng yên ổn chút nào." - Cố Hồng Nghĩa nói đoạn liền đứng dậy bước xuống xe, Tống Lễ Khanh theo sát phía sau.
Vừa xuống xe, liền thấy giữa đám người có một kẻ bị trói chặt, chính là Ẩn Túc. Trên mặt hắn không biểu lộ cảm xúc gì, chỉ là trong ánh mắt dường như có ẩn nhẫn chút bi thương.
"Ngươi là sát thủ, nhưng trông lại không giống lắm." - Tống Lễ Khanh nhìn hắn chằm chằm, mở miệng trào phúng - "Ta cứ tưởng các ngươi đều vô dục vô cầu, chỉ là công cụ giết người, chẳng khác nào khúc gỗ. Không ngờ cũng biết biểu lộ cảm xúc cơ đấy."
Ẩn Túc không đáp, chỉ cúi đầu, không biết đang nghĩ gì.
Tống Lễ Khanh cũng chẳng lấy làm lạ. Cùng đi theo hắn đều đã chết sạch, chỉ còn một mình bị bắt sống, nếu còn chút cốt khí, e là cũng chẳng buồn hé môi.
"Ngươi muốn sống không?" - Tống Lễ Khanh nghiêng đầu, đưa tay nâng cằm hắn, ánh mắt sắc lạnh.
Nào ngờ tay y vừa chạm vào liền bị Cố Hồng Nghĩa kéo ra, giọng mang theo chút ghét bỏ:
"Đừng chạm vào hắn, bẩn."
Dứt lời liền lấy ra chiếc khăn tay sạch sẽ, cẩn thận lau sạch đầu ngón tay Tống Lễ Khanh như sợ nhiễm bẩn.
Tống Lễ Khanh: "......"
(Đây là đang thẩm vấn hay đang diễn trò ân ái vậy trời?)
"Có chuyện gì thì trực tiếp hỏi hắn là được, cần gì phải động tay? Nếu hắn không chịu mở miệng, ta có cách khiến hắn nói." - Cố Hồng Nghĩa nói xong, thu khăn tay lại như không có chuyện gì.
"Được rồi." - Tống Lễ Khanh khẽ gật đầu, quay sang nhìn Ẩn Túc, hỏi:
"Ngươi nếu không muốn chịu khổ, thì mau nói rõ, là ai phái các ngươi đến?"
"Không biết." - Ẩn Túc đáp gọn - "Chỉ thấy có người phát Huyền Thưởng Lệnh, chúng ta liền nhận lệnh thôi."
"Vậy à?" - Tống Lễ Khanh nhướng mày cười nhạt, nhận lệnh-
"Thế các ngươi hẳn là cũng phải đối chiếu thân phận chủ lệnh để nhận bạc chứ? Trong kinh, phần lớn sát thủ đều cần chứng thực thân phận. Nếu đưa sai người, mất tiền oan thì sao?"
"Đều là tuyến nhân giao dịch, không tiếp xúc trực tiếp chủ lệnh. Ta cũng không biết người đó là ai." - Ẩn Túc vẫn mặt lạnh như tiền.
"Thôi được rồi, rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt." - Tống Lễ Khanh xoay người, nhìn sang Cố Hồng Nghĩa mỉm cười, "Vậy phiền Cố đại ca giúp ta 'hỏi' hắn một chút."
"Được." - Cố Hồng Nghĩa gật đầu, rồi quay sang phân phó thủ hạ, "Giao cho người của ta xử lý đi. Việc lên đường quan trọng hơn, hồi kinh sớm thì mọi chuyện càng yên tâm."
Bạn thấy sao?