Chương 159: Trên đường gặp sát thủ
"Sao lại thế này? Chẳng phải nói chỉ là một đám thương nhân thôi sao? Cớ sao lại có cả người của quan phủ đi theo?" - Một sát thủ trong nhóm do Lệ di nương thuê nghi ngờ hỏi.
"Ngươi nói cái gì? Quan phủ cũng có mặt ở đó à?"
Đoàn người của bọn họ vốn đang mai phục trên sườn núi phía trước, không ngờ cảnh tượng hiện tại lại hoàn toàn khác xa lời chủ lệnh báo trước.
"Không phải sao? Ngươi tự mình nhìn thử đi. Ngoài đám quan binh ra, còn có tám, chín người đi theo, trong đó có đến mười mấy kẻ thân thủ bất phàm, nhìn qua đều cao hơn ngươi với ta một bậc."
"Vậy thì rắc rối rồi. Khốn kiếp, cái tên kia rốt cuộc ăn nói kiểu gì không biết! Tin tức cũng không điều tra rõ ràng, lại dám phát Huyền Thưởng Lệnh!"
Một kẻ trong nhóm sát thủ phẫn nộ buông lời, rõ ràng đã mất kiên nhẫn.
Huyền Thưởng Lệnh khi đó ghi rất rõ: mục tiêu chỉ là một thương nhân, đi cùng chừng mười đến hai mươi gia đinh hộ vệ. Nhóm sát thủ vốn tưởng là một vụ làm ăn dễ như trở bàn tay, ai ngờ tình thế hiện tại lại khác xa, chẳng khác nào chui đầu vào miệng cọp.
Giờ thì tiến thoái lưỡng nan.
Theo quy củ trên giang hồ, một khi đã tiếp nhận Huyền Thưởng Lệnh, sát thủ tuyệt không được lui bước. Nếu giữa đường tháo chạy, chẳng những mất hết uy tín, về sau còn ai dám thuê nữa? Chưa kể còn bị đồng đạo giang hồ cười nhạo khinh thường.
Nhưng nếu cứ thế tiến lên, chẳng khác nào tự tìm đường chết. Đừng nói tới chuyện mục tiêu đang được cao thủ vây quanh, khó bề tiếp cận, chỉ riêng đám quan binh phía sau kia cũng không phải hạng dễ đối phó. Ở ngay trên địa phận của quan mà dám ra tay, chẳng khác nào khiêu khích quan phủ, bị giết không kịp ngáp là chuyện bình thường!
"Vậy giờ làm sao? Có xông lên không?" Có người thấp giọng hỏi.
"Tất nhiên là xông lên. Phía tây phòng vệ sơ sài, từ đó đột kích. Giết xong mục tiêu thì lập tức lui binh, số hàng kia... bỏ cũng được!" Kẻ ra vẻ thủ lĩnh chỉ tay về hướng tây, nói chắc như đinh đóng cột.
"Bỏ à? Các huynh đệ đều là vì số hàng kia mới tới..."
"Mạng quan trọng hay tiền quan trọng? Giữ được mạng mới tính chuyện đòi chủ lệnh bồi thường. Nhớ kỹ, giết người rồi rút lui, không cần liều mạng. Có mạng mới xài được tiền, hiểu chưa?" Lời sau của kẻ kia có phần gằn giọng như răn đe.
Người đó chính là Ẩn Túc - kẻ cầm đầu nhóm sát thủ, có uy tín không nhỏ trong giới.
"Rõ!" - Mọi người đồng thanh đáp. Quả đúng, sát thủ như họ vốn không thân không thích, nhận tiền làm việc, chết rồi thì tiền cũng vô dụng.
Trong xe ngựa
Cố Hồng Nghĩa và Tống Lễ Khanh đang chuyện trò rôm rả thì ngoài xe bỗng vang lên tiếng ồn ào.
Cố Hồng Nghĩa lập tức cảnh giác, vén màn xe hỏi Tô Hòa: "Tới rồi à?"
"Đúng vậy, y như công tử nói quả không sai. Chúng từ hướng tây đánh vào." Tô Hòa gật đầu.
Bạn thấy sao?