Chương 158: Chuẩn bị hồi kinh
Tống Lễ Khanh lúc này tâm tình vô cùng khó chịu. Nam nhân kia miệng thì nói hay, vừa mới hứa rằng sẽ không phụ lòng y, vậy mà hôm nay lại dám đến Thanh Ngọc Phường, còn giấu diếm y không một lời.
Cố Hồng Nghĩa trừng mắt liếc Tô Hòa một cái, ra hiệu bảo lui, trong lòng thầm mắng kẻ phá hỏng chuyện tốt của mình.
Tô Hòa cũng tự biết mình lỡ lời, không dám nói thêm nửa câu, chỉ lặng lẽ đặt đồ ăn lên bàn rồi lui xuống.
Thấy Tô Hòa rời đi, Cố Hồng Nghĩa mới kéo tay Tống Lễ Khanh, nhẹ giọng dỗ dành:
"Hôm nay việc này... ta thực chẳng phải cố ý giấu ngươi. Chỉ là sợ ngươi hiểu lầm, cho nên chưa kịp nói rõ. Ban đầu ta đoán người hạ dược hôm ấy chính là vũ cơ ở Thanh Ngọc Phường, nên mới đến đó điều tra. Nào ngờ vừa mới bước vào cửa, đã bị đám người kia vây lấy."
Hôm ấy, Cố Hồng Nghĩa vừa đặt chân đến Thanh Ngọc Phường, liền bị hai cô nương và mấy tiểu ca nhi nhào đến. Ai bảo hắn tuấn tú bất phàm, lại mang theo khí độ phong lưu, trông chẳng khác gì quý nhân có tiền. Ở chốn kỹ viện, khách như thế tất nhiên rất được săn đón.
Dù cùng là việc hầu hạ người khác, nhưng chẳng ai không muốn hầu hạ một kẻ vừa anh tuấn vừa có tiền cả.
Cố Hồng Nghĩa xưa nay không lui tới những nơi như Tần Lâu Sở Quán, đối với sự nhiệt tình của đám nữ tử nơi ấy quả thực có phần hoảng loạn. Huống chi tính tình hắn vốn lạnh lùng, ở kinh thành khuê tú vừa nhìn đã bị dọa lui, nào dám tuỳ tiện đụng chạm. Vậy nên hôm ấy đúng là lần đầu tiên hắn rơi vào cảnh ấy.
"Huynh nói đi điều tra, vậy vì sao không sớm báo rõ thân phận?" – Tống Lễ Khanh hừ lạnh, vẫn còn tức giận.
"Ta thật sự không ngờ đâu. Vừa vào cửa đã bị người ta quấn lấy. Nhưng ta thề, ta không hề chạm vào ai cả. Đợi đến khi hoàn hồn lại, ta lập tức báo rõ thân phận, bọn họ lúc đó mới chịu lui đi." – Cố Hồng Nghĩa đáp, vẻ mặt oan ức.
"Vậy thì... hôm nay huynh thông suốt như thế, chẳng lẽ không ai dạy?" - Tống Lễ Khanh tỏ vẻ bán tín bán nghi. Tuy thấy hắn không giống như nói dối, nhưng biến hóa rõ rệt như thế, không thể là do tự ngộ được.
"Sau đó, ta tra ra người hạ dược hôm ấy rất có thể là Hứa Hồng Ngọc. Ta đến phủ hắn, đúng lúc nghe hắn đang bàn chuyện về ta, nói rằng rượu ngon rót bao nhiêu mà ta chẳng có phản ứng gì, uổng phí tâm tư hắn. Còn mỉa mai rằng ta lạnh lùng vô vị, nếu không có chút quyền thế, ai mà chịu ở bên ta. Khi đó, ta nghe mà mặt đen lại."
Cố Hồng Nghĩa kể đến đây, trong mắt còn thoáng qua tia giận dữ.
"Sau khi xử trí xong Hứa Hồng Ngọc, ta cũng có chút băn khoăn... Chẳng lẽ ta thật sự khô khan như khúc gỗ? A Khanh... liệu có chán ta không? Vậy nên ta mới hỏi Tô Hòa."
Ai ngờ Tô Hòa là kẻ cô đơn, không biết đưa ra ý kiến gì, chỉ khuyên một câu:
"Chủ tử không bằng học theo Tam công tử. Nô tài thấy Tam công tử và phu lang hắn ở bên nhau rất hoà hợp."
Tam công tử mà hắn nói chính là Cố Hồng Vũ.
Cố Hồng Nghĩa nghĩ tới thường ngày Cố Hồng Vũ đối đãi Tô Tòng Nguyện, cảm thấy quả thực có đạo lý. Đệ phu kia nhìn qua rất ỷ lại A Vũ, bèn âm thầm học theo.
Bạn thấy sao?