🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 157: Nghe ta giải thích

Tại Ngọc Thành.

"Tối nay Cố đại ca đi đâu vậy?" - Tống Lễ Khanh cất giọng hỏi.

Sáng nay vừa dùng điểm tâm xong, Cố Hồng Nghĩa liền rời phủ, đến tận lúc trời sẩm tối mới thấy bóng dáng trở về. Tống Lễ Khanh đợi mãi, trong lòng có chút sốt ruột, liền không nhịn được mà hỏi han mấy lời.

"Có chút việc cần xử trí. Giờ này đã muộn, A Khanh đã dùng cơm tối chưa?" - Cố Hồng Nghĩa vừa thấy Tống Lễ Khanh chờ ở cửa, liền nắm lấy tay y, dắt vào trong phòng.

"Trời đêm vẫn còn chút lạnh, sao lại ngốc nghếch đứng ngoài cửa đợi ta, chẳng may nhiễm phong hàn thì sao?" - Hắn nhận ra tay Tống Lễ Khanh lạnh buốt, liền kéo vào trong nhà, chà xát hai tay y để sưởi ấm.

"Ta nghĩ huynh thế nào cũng sẽ về kịp bữa tối, nên muốn chờ cùng ăn. Không ngờ huynh về trễ như vậy..." - Tống Lễ Khanh cúi đầu nhỏ giọng nói, trong lòng lại thấy ấm áp vô cùng. Chờ đợi một hồi đổi lấy sự săn sóc dịu dàng của Cố đại ca, quả thực đáng giá.

"Vậy tức là vẫn chưa ăn gì? Tô Hòa, mau gọi nhà bếp mang bữa tối tới." - Cố Hồng Nghĩa quay đầu phân phó, sau đó nhẹ gõ lên trán Tống Lễ Khanh, trách yêu:
"Ngày thường thông minh lanh lợi là thế, hôm nay sao lại hồ đồ? Ta chưa về thì A Khanh không biết tự lo ăn trước à?"

"Ngao~ Người ta chẳng phải là vì chờ huynh sao... Vậy mà còn đánh ta, ta giận rồi đó!" - Tống Lễ Khanh bĩu môi làm nũng, cố ý kêu một tiếng tỏ vẻ uất ức.

Cố Hồng Nghĩa nhìn dáng vẻ y làm nũng thì khẽ bật cười. Người trong lòng là giả vờ, sao lại qua mắt được hắn. Hắn ôm lấy y, giọng dỗ dành:
"Đúng là bảo bối kiêu kỳ. Ta đâu có dùng lực, sao đã đau rồi?"

Hắn vừa nói vừa dịu dàng xoa lên vầng trán vừa bị gõ, giọng nói trầm thấp mang theo vài phần cưng chiều. Tống Lễ Khanh nghe xong, hai tai liền đỏ bừng. Lão nam nhân này mấy ngày trước còn như khúc gỗ, giờ lại biết nói lời ngọt ngào, quả là không giống lúc đầu...

Tống Lễ Khanh rúc trong lòng hắn, ngẩng đầu hỏi nhỏ:
"Hôm nay huynh đi làm gì vậy? Sao lại về muộn thế?"

Mùi đàn hương nhàn nhạt trên người Cố Hồng Nghĩa khiến người ta an tâm. Tống Lễ Khanh đem trán tựa vào cổ hắn, tham lam hít lấy hơi thở quen thuộc ấy.

Cố Hồng Nghĩa thấy động tác nhỏ của y thì nhẹ cười, vuốt tóc y, chậm rãi đáp:
"Chuyện hôm ấy khiến ta sinh nghi, liền đi điều tra một phen, thuận tiện xử lý vài việc, nên chậm trễ một chút."

Lời hắn nói tuy đơn giản, nhưng lại mang nhiều hàm ý. Ngày ấy hắn bị người hạ dược, vốn tưởng là do đám vũ nương gây ra, không ngờ tra ra sau cùng lại có bóng dáng Hứa Hồng Ngọc nhúng tay. Vì thế hắn thuận đường xử lý luôn cả hắn ta, chỉ là mất nhiều thời gian hơn dự tính đôi chút.

Hứa Hồng Ngọc vốn tưởng chỉ cần yên ổn qua được hai ngày là có thể tránh khỏi tai họa, trong phủ liền tiêu dao tự tại, vừa ca vừa múa, lòng đầy vui sướng. Nào ngờ chưa được bao lâu đã bị Cố Hồng Nghĩa nắm được nhược điểm, nghiêm khắc trách phạt một phen.

Dù sao Hứa Hồng Ngọc cũng là một vị tri phủ trong thành, vẫn còn chừa cho hắn chút thể diện. Thế nhưng giấc mộng làm quan tại kinh của Hứa Hồng Ngọc coi như tan thành mây khói. Cố Hồng Nghĩa vốn bụng dạ chẳng phải rộng lượng, lập tức giáng thẳng lời phê bình nghiêm khắc vào bản bình xét công trạng năm nay của hắn.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...