Chương 152: Tần Vương Phi
"Cha, cha!" An Hòa nắm tay Tô Tòng Nguyện, kéo hắn chạy nhanh về phía Tần Vương Phi. Lúc này yến tiệc vẫn chưa khai tiệc, Hoàng thượng và các vị đại thần cũng chưa đến, nên việc tự do đi lại vẫn còn có thể chấp nhận được.
"Đứa nhỏ này, lúc nào cũng hấp tấp bộp chộp, yến tiệc sắp bắt đầu rồi, còn chạy đi tìm ta làm gì? Quy củ học rồi, chẳng lẽ ném sạch cả rồi?" Tần Vương Phi thấy nữ nhi lao tới, khẽ điểm trán nàng trách nhẹ vài câu, song trong giọng điệu lại tràn ngập yêu chiều.
Có thể thấy lời trách móc ấy chỉ là làm dáng trước người ngoài mà thôi. An Hòa dĩ nhiên biết phụ thân hết mực yêu thương mình, bèn chớp mắt tinh nghịch, cười nói:
"Cha dạy rất phải. Nhưng yến chưa bắt đầu, con có chừng mực cả. Lần này tới là có chuyện quan trọng."
Dứt lời, nàng nghiêng người, để lộ Tô Tòng Nguyện phía sau rồi tươi cười giới thiệu:
"Cha nhìn xem, con tự tìm cho mình một đệ đệ, có phải rất xinh đẹp không?"
Tô Tòng Nguyện thấy Tần Vương Phi ánh mắt dừng trên mình, vội vàng tiến lên hành lễ, cung kính thỉnh an. Tần Vương Phi khẽ gật đầu, ý bảo hắn đứng lên, sau đó ánh mắt liền không rời khỏi hắn, chăm chú đánh giá.
"Tiểu hài tử này... Quả nhiên bộ dạng thật không tầm thường." Trong lòng Tần Vương Phi thầm tán thưởng. Quả nhiên con gái ông nhìn người rất chuẩn.
An Hòa thấy phụ thân tỏ vẻ hài lòng, liền biết cha mình cũng ưng ý A Nguyện đệ đệ. Dù sao phụ thân nàng vốn là người trọng sắc, thích mỹ nhân, hơn nữa lại đặc biệt thương nàng, chuyện nhỏ thế này chắc chắn sẽ không phản đối.
Tuy rằng Tô Tòng Nguyện hôm nay cố ý trang điểm giản dị để không quá nổi bật, nhưng với người như An Hòa và Tần Vương Phi - những người "nhan khống" chính hiệu - thì một lớp son phấn sao có thể che được phong tư khí chất. Dáng người y nhã nhặn, dung mạo đoan chính, quả thật là tuyệt sắc giai nhân.
Bị ánh mắt Tần Vương Phi nhìn chằm chằm, trong lòng Tô Tòng Nguyện không khỏi lo lắng thấp thỏm. Dù sao đối phương cũng là bậc tôn quý, nếu đắc tội thì e là liên lụy cả Tướng quân phủ.
An Hòa thấy thế liền mở miệng đỡ lời:
"Cha à, A Nguyện dù lớn lên đẹp đến mấy, người cũng không nên cứ nhìn chằm chằm như thế, dọa hài tử sợ mất rồi kìa."
Tần Vương Phi nghe vậy, thu lại ánh mắt, mỉm cười nói:
"Thì ra ta lại nghiêm túc đến thế sao? Kỳ thực là nhất thời trông thấy liền bị mê hoặc đấy thôi, ha ha."
Tô Tòng Nguyện nghe vậy liền thở phào nhẹ nhõm, nhỏ giọng đáp:
"Là do A Nguyện lần đầu tiên tham gia cung yến, có chút rụt rè, không liên quan đến Tần Vương Phi. Là ta nhát gan thôi."
"À, thì ra là lần đầu vào cung." Tần Vương Phi gật đầu, ánh mắt ôn hòa hơn vài phần, rồi chợt hỏi:
"Ngươi gọi là A Nguyện? Là hài tử nhà ai? Bản vương phi thấy ngươi hợp nhãn vô cùng, chẳng bằng bái ta làm nghĩa phụ, thế nào?"
Tần Vương Phi năm xưa từng bị khó sinh khi hạ sinh An Hòa, suýt chút nữa mất cả cha lẫn con. Từ đó thân thể càng yếu, Vương gia vì xót phu lang mà từ chối để nàng sinh thêm, dù mấy năm sau sức khỏe y đã dần khá hơn.
Bạn thấy sao?