Chương 151: An Hòa quận chúa
Trong cung
Canh giờ đã không còn sớm, Hoàng thượng cùng chư vị đại thần vẫn chưa đến, Hoàng hậu liền dẫn theo quan viên và gia quyến tiến vào trong yến hội trước.
"Ơ, ngươi chính là phu nhân của tướng quân đấy à? Lớn lên thật xinh đẹp, ta còn tưởng phụ thân ta nói quá lời cơ." Bên cạnh Tô Tòng Nguyện, một thiếu nữ tươi cười chào hỏi.
Tô Tòng Nguyện không ngờ rằng trong yến hội lại có người bắt chuyện với mình. Dù gì thì số người y quen biết trong đây cũng chẳng nhiều, nói chi đến thân thuộc.
"Người là ai ?" Tô Tòng Nguyện nghi hoặc hỏi thiếu nữ kia.
"Ngươi thật sự không biết ta sao? Người nhà ngươi rõ ràng gửi lời nhờ ta chiếu cố ngươi, vậy mà ngươi lại chẳng nhớ chút gì?" Thiếu nữ chu môi oán trách.
Tô Tòng Nguyện thấy nàng nổi giận cũng có phần ngượng ngùng. Thì ra nàng chính là An Hòa Quận Chúa, vị quận chúa nổi danh trong kinh, từng được đại ca dặn dò phải giữ lễ. Không ngờ nàng lại ngồi ngay bên cạnh mình.
"Người là An Hòa Quận Chúa?" Y cẩn trọng hỏi lại.
"Bằng không thì là ai nữa? Bổn quận chúa còn đặc biệt hỏi han, dặn người sắp xếp chỗ ngồi bên cạnh ngươi, vậy mà ngươi chẳng buồn ngó tới, lại còn hỏi ta là ai. Thật khiến người ta đau lòng." Nàng trợn mắt, vẻ mặt ấm ức khiến người nhìn không khỏi mủi lòng.
An Hòa vốn đã đáng yêu, nay lại còn làm bộ giận dỗi, khiến Tô Tòng Nguyện nhìn mà trong lòng ngứa ngáy, bối rối nói nhỏ:
"Thật xin lỗi... ta không nghĩ người lại ngồi bên cạnh ta. Trước kia ta rất ít ra khỏi cửa, nên chẳng rõ mặt ai, mong người đừng giận."
Giọng y dịu dàng, mềm mại như nước, khiến An Hòa trong nháy mắt tan giận, nhoẻn miệng cười:
"Thôi được rồi, vậy ta tạm tha thứ cho ngươi."
Tô Tòng Nguyện cũng bật cười, dịu dàng đáp:
"Cảm tạ Quận Chúa."
"Kêu ta 'Quận Chúa' nghe xa cách quá. Về sau chúng ta là bằng hữu, cứ gọi ta là An Hòa, ai cũng gọi thế cả." Nàng nói rồi chủ động vươn tay ra.
Tô Tòng Nguyện hơi sửng sốt, rồi gật đầu đáp:
"Được. Người là người đầu tiên muốn làm bằng hữu với ta đó."
Y lớn lên đến giờ, trừ Lật Tử ra, bên cạnh chẳng có ai thân cận, nghe được lời An Hòa thì trong lòng vui lạ thường.
"Thật vậy ư? Ngươi xinh đẹp như thế, sao lại không có bằng hữu? Bọn họ thật chẳng có mắt." An Hòa kinh ngạc cảm thán. Nàng vốn là người xem trọng nhan sắc, thấy người đẹp như Tô Tòng Nguyện, trong lòng càng thêm yêu thích.
"Về sau ta sẽ đưa ngươi đi gặp bằng hữu của ta. Nhất định họ sẽ thích ngươi." An Cùng hào hứng nói.
"Thật tốt quá. Gần đây phu quân ta đi vắng, ta cũng buồn chán chẳng có việc gì." Tô Tòng Nguyện đáp, ánh mắt ánh lên chút mong đợi.
Tuy y đã tìm việc để làm, nhưng chẳng hiểu sao lại thấy nhàm chán. Rõ ràng trước kia có thể một mình ở trong tiểu viện quanh năm không ra khỏi cửa, vậy mà nay lại cảm thấy trống trải.
Bạn thấy sao?