🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 150: Hối hận

Một bên đám gia nhân thấy sắc mặt Tô đại nhân càng lúc càng u ám, trong lòng đều không khỏi run sợ. Ai nấy cũng hiểu rõ, chuyện xảy ra sau vách tường kia, tuyệt không phải điều dễ nghe.

Những kẻ nhanh trí liền âm thầm lùi ra ngoài, rút lui từng bước một, cố gắng tránh để bản thân vạ lây. Thế nhưng, trong nhóm ấy lại không thiếu những kẻ đầu óc chậm chạp, mãi mải mê hóng hớt, đến khi tiếng rên rỉ trong hẻm đã nghe gần trọn mới giật mình tỉnh táo quay đầu.

Rốt cuộc, chuyện xảy ra quá mức kinh động, khiến kẻ hiếu kỳ khó lòng dứt bỏ. Trong vòng mấy tháng ngắn ngủi, Tô phủ đã liên tiếp truyền ra bao nhiêu chuyện thị phi, khiến kẻ trong kinh đô mê tán gẫu chẳng khác nào vớ được vàng, nào dễ buông tha cơ hội?

Đến khi tỉnh táo quay đầu, mới phát hiện đám người chung quanh mình đã tản đi phân nửa, lại liếc mắt về sau nhìn ngõ nhỏ, liền bừng tỉnh: Ồ, chính chủ còn ở đây, mình còn nán lại thì khác nào tự rước họa?

Đám hạ nhân lặng lẽ mắng thầm bản thân: "Đáng đời! Ham hóng hớt chi cho lắm, giờ không thấy lão gia còn đứng đó à?" Rồi lúi cúi rút lui, mong sao thoát thân kịp thời.

Cũng bởi Tô phủ đông người, gia nhân nhiều không kể xiết, Tô đại nhân cũng khó lòng nhớ hết mặt từng kẻ. Bởi vậy nên chỉ cần len lén quay về phủ, vận may không tệ thì không chừng còn tránh được cơn giận dữ sắp giáng xuống.

Thế nhưng, chuyện hỏng chính là ở chỗ - người muốn lẩn đi quá đông. Ban nãy ai nấy còn nín thở đứng im, giờ phút này lại chen lấn rút lui, người đẩy người, xô đẩy ngã nhào, tiếng kêu oai oái vang khắp ngõ nhỏ.

"Ối, ai không có mắt vậy!"

"Ai nha, chân ta!"

"Trời ơi, mau đứng dậy đi!"

Tuy rằng bọn họ đã cố ép nhỏ âm thanh, nhưng chuyện náo động thế kia, chỉ cách một bức tường mỏng, Triệu Vũ Nhu và Hứa Hà Binh trong ngõ tất nhiên nghe không sót một tiếng.

Tô đại nhân nghe rõ thanh âm phía sau vách, trong lòng như bị một nhát dao đâm trúng, nhất thời hồn phách tán loạn, thần sắc tang thương, cả người như già đi mười tuổi. Quả thật là gia môn bất hạnh.

Triệu Vũ Nhu nghe thấy động tĩnh, lập tức đẩy Hứa Hà Binh ra, vội vàng chỉnh lại xiêm y rối loạn.

Hứa Hà Binh đang cao hứng, bị người quấy nhiễu, liền gắt gỏng:
"Chậc, kẻ nào không có mắt vậy chứ!"

Một giọng nói trầm ổn vang lên:
"Là ta, Tô Minh Chính."

Tô đại nhân cố gắng duỗi thẳng lưng, nhẫn nhịn nỗi nhục để giữ lấy thể diện, từng bước đi tới.

Triệu Vũ Nhu nghe thấy tiếng chồng, cả người liền luống cuống, tay chân luýnh quýnh sửa sang lại y phục. Nhưng hôm nay vốn là tham gia cung yến, xiêm y cầu kỳ, khó mà chỉnh lại ngay. Huống hồ khoảng cách giữa họ chỉ cách một bức tường mỏng, muốn che giấu cũng đã không kịp.

Tô đại nhân vừa rẽ qua một khúc quanh liền thấy cảnh tượng chướng tai gai mắt: Triệu Vũ Nhu xiêm y không chỉnh, mặt hoa da phấn, còn Hứa Hà Binh vẻ mặt ngông cuồng. Ông đứng sững lại, bàn tay không kiềm chế được mà khẽ run lên.

"Phu nhân," ông trầm giọng, "thành thân nhiều năm, ta vốn tưởng đã hiểu rõ nàng. Nay xem ra, những điều nàng làm, quả thật ta nằm mơ cũng chẳng dám nghĩ đến."

Lưng ông vốn thẳng tắp, giờ đây cũng gập xuống. Những ngày qua đã vì chuyện Ngọc Nhi mà tâm phiền ý loạn, nay lại tận mắt thấy người đầu gối tay ấp phản bội, Tô đại nhân dù từng trải cũng khó lòng chống đỡ nổi.

Triệu Vũ Nhu làm vợ bao năm, dù là cha mẹ đặt đâu con ngồi đó, nhưng chung sống đã lâu, giữa họ cũng có ân tình. Thấy Tô đại nhân thê lương đến vậy, nàng cũng sinh lòng hổ thẹn, liền chỉ tay về phía Hứa Hà Binh, biện bạch:

"Là hắn! Lão gia, đều do hắn ép buộc thiếp, thiếp là thân bất do kỷ. Xin người trở về nghe thiếp giải thích rõ ràng."

Hứa Hà Binh cười lạnh một tiếng:

"Nàng ta nói ngươi liền tin? Tô Minh Chính, ngươi khi nào trở nên ngu ngốc như vậy? Ngươi và ta cùng là đồng môn, từng làm đồng liêu, ta tài hoa hơn ngươi, có dã tâm hơn ngươi, vậy mà lần nào cũng là ngươi thăng chức trước, quan phẩm cao hơn ta một bậc! Dựa vào đâu?"

Hắn lại quay sang nhìn Triệu Vũ Nhu, châm chọc:
"Phải, là ta ép nàng, nhưng nàng thật sự không cam tâm sao? Nàng là người tìm đến ta trước. Mười bảy năm trước, chúng ta từng có một đoạn thời gian, là nàng dụ dỗ ta! A, đúng rồi, còn phải cảm ơn ngươi thay ta nuôi lớn con gái ta. Ngươi sợ là không biết..."

"Câm miệng!" Triệu Vũ Nhu hoảng hốt ngắt lời, "Ngươi nói bậy, tất cả đều là giả!"

Nàng nhào đến nắm lấy tay áo Tô đại nhân, khóc lóc:
"Lão gia, xin tin thiếp. Hắn nói thế là do ghen ghét ngài, muốn hãm hại ngài, nên mới dùng thiếp để trả thù."

Tô đại nhân hất tay nàng ra, giọng lạnh như băng:
"Ngươi xem lại bộ dạng ngươi lúc này, còn muốn ta tin? Ta hỏi ngươi, Ngọc Nhi... có phải con ruột của ta hay không?"

Triệu Vũ Nhu chưa kịp trả lời, Hứa Hà Binh đã cười phá lên:

"Dĩ nhiên không phải! Ngươi nhìn Ngọc Nhi xem, có điểm nào giống ngươi? Ngũ quan nàng giống hệt Vũ Nhu, mà càng nhìn lại càng giống ta thì có!"

Tô đại nhân nghe xong, trong lòng đã có định đoán, nhưng vẫn cố hỏi lại:
"Ta hỏi lần cuối, Ngọc Nhi có phải cốt nhục của ta không?"

Triệu Vũ Nhu ngồi bệt dưới đất, khóc không thành tiếng, không đáp được lời nào.

Tô đại nhân thở dài:
"Vậy còn Hằng nhi? Ít nhất hắn cũng là huyết mạch của Tô gia chứ?"

Triệu Vũ Nhu vội vàng đáp:
"Hằng nhi là con ruột của ngài! Ngọc Nhi... đúng là không phải. Năm đó sự việc xảy ra đột ngột, thiếp còn chưa kịp tính toán thì đã bị ngài biết. Thiếp thấy ngài vui mừng nên không dám làm trái, đành giữ lại đứa bé. Lão gia, thiếp chưa từng cố ý làm lẫn lộn huyết mạch Tô gia, chỉ là bất đắc dĩ thôi! Hằng nhi nay sắp dự kỳ thi mùa thu, nếu người khác biết chuyện, đường công danh của nó sẽ ra sao?"

Tô đại nhân giận run người, chỉ tay mắng:
"Nếu ngươi thật sự vì Hằng nhi, thì sao còn làm ra chuyện đáng hổ thẹn như thế?"

Ông biết, chỉ cần chuyện hôm nay truyền ra ngoài, tiền đồ của Hằng nhi ắt sẽ chấm dứt. Mà với đại họa Ngọc Nhi đã gây ra trong cung, Tô gia e rằng cũng khó mà trụ nổi. Nghĩ đến đây, ông chua xót trong lòng, chẳng bằng sớm rút lui.

Tô đại nhân thở dài:
"Từ hôm nay, Tô Ngọc Nhi không còn là nữ nhi của ta. Hưu thư ta sẽ sai người đưa đến, còn hôn khế cũng sẽ xóa bỏ. Triệu Vũ Nhu, ngươi và ta từ đây mỗi người một ngả, mong bình an."

Ông ngẩng đầu, nhìn trời rồi lẩm bẩm:
"Hằng nhi vốn không ưa đọc sách, lại ưa kinh thương, kỳ thi mùa thu cũng chẳng cần dự nữa. Ta dẫn nó về quê, rời xa chốn thị phi."

Dứt lời, Tô đại nhân quay người rời đi, chẳng thèm để tâm đến tiếng khóc hối hận thảm thiết của Triệu Vũ Nhu phía sau.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...