Chương 15: Một hai túi thơm này, ta đâu có thiếu
"Lát nữa ngươi loại tổ yến tốt nhất mang đến Tô phủ, giao tận tay Tòng Nguyện, để y bồi bổ cho tử tế, gầy đến mức khiến người ta xót xa."
Cố Hồng Vũ vừa vuốt túi thơm vừa nghĩ đến Tô Tòng Nguyện – người quá gầy gò khiến y không khỏi nhíu mày, lòng tràn đầy thương xót.
"Còn nữa, đưa thêm cho bốn người hầu bên cạnh hắn, dặn dò bọn họ phải nhạy bén một chút, Tòng Nguyện thiếu thứ gì thì âm thầm báo về."
Tiểu ca nhi vốn hay ngại ngùng, nếu thiếu gì cũng khó mở miệng.
Huống hồ mình là vị hôn phu của y, sau này sẽ sống cả đời bên nhau, có gì đâu mà phải xấu hổ.
"Ngươi tự đi đi, tiện thể nói với y là ta rất hài lòng với túi thơm này." Cố Hồng Vũ phân phó.
"Giờ tiết trời ngày càng lạnh, y lại vừa khỏi bệnh nặng, cần nghỉ ngơi cho tốt. Một hai túi thơm này, ta đâu có thiếu."
Thạch Đầu nghe công tử nhà mình nói thế, còn bảo là không để bụng, chỉ thấy buồn cười.
Công tử trước nay có quan tâm ai đến thế bao giờ?
Còn bảo không thiếu túi thơm, thật ra trong lòng lại quý vô cùng.
"Công tử, nếu đã lo lắng đến vậy, sao không tự mình qua đó thăm? Cũng là dịp tốt để vun đắp tình cảm."
Thịnh triều bây giờ đâu còn khắt khe lễ giáo như trước, vị hôn phu gặp mặt trước ngày cưới cũng chẳng phải chuyện lạ.
Công tử tự mình đến nhìn một lần chẳng phải yên tâm hơn sao, cứ phái người qua lại thế này, rõ là không yên lòng.
"Ngươi biết gì chứ? Tiền nhân đã nói, vị hôn phu không nên gặp mặt trước khi thành thân mới mong được viên mãn, ắt hẳn là có lý do." Cố Hồng Vũ đáp.
"Công tử, trước kia chẳng phải người còn nói mấy lời đó đều là lý lẽ vớ vẩn sao? Còn bảo lễ giáo, quy củ gì đó chỉ là chuyện nhảm nhí."
Thạch Đầu nhớ rõ, công tử khi học lễ giáo ngày trước rất không kiên nhẫn, vậy mà giờ mới hai ba năm đã đổi khác hoàn toàn?
"Tiền nhân để lại lời, chắc chắn có chỗ đúng. Nếu không, sao bao người lại xem như khuôn vàng thước ngọc mà noi theo?"
Cố Hồng Vũ ban đầu cũng chẳng tin mấy, nhưng đời trước y và Tô Tòng Nguyện không thể nên duyên trọn vẹn, kiếp này y muốn mọi thứ thật viên mãn.
Hôm trước phu nhân Tô phủ có nhắc đến, Cố Hồng Vũ liền khắc ghi trong lòng. Những chuyện thế này, thà tin là có, còn hơn lỡ đâu là thật mà không tin.
"Nhưng mà..."
Thạch Đầu còn định nói tiếp thì bị Cố Hồng Vũ ngắt lời.
"Nhưng cái gì mà nhưng, có gì mà phải nhưng nữa. Ta sai ngươi làm gì thì làm cho xong là được."
"Ta có đầy hạ nhân biết nghe lời, chỉ có ngươi là lắm chuyện! Cũng tại ta nuông chiều quá mà ra thế!"
"Ha ha, dạ công tử, ta đi ngay."
Thạch Đầu thấy công tử tức giận thì không dám nói thêm, chỉ cười xòa mấy tiếng rồi nhanh chóng lui ra đi làm việc.
......
"Ngươi nói người đó vào phủ Cố tướng quân? Nếu vậy, chắc chắn là Cố Hồng Vũ rồi." Hà Nguyệt Nhi nói.
Người hầu mà nàng phái đi dò la đã trở về, báo rằng hai người nọ vào phủ tướng quân.
Bạn thấy sao?