Chương 146: 146
Hứa Hà Binh quanh năm rong ruổi bên ngoài, mãi đến gần đây mới nhận lệnh triệu về hồi kinh, đương nhiên không thể biết rằng những lời Tô Ngọc Nhi nói chỉ toàn là bịa đặt.
Hắn trông Tô Ngọc Nhi chừng mười lăm mười sáu tuổi, nếu tính thời gian, rất có khả năng là cốt nhục của mình. Nghĩ đến đây, Hứa Hà Binh trong lòng cũng thoáng dấy lên nghi ngờ: biết đâu Tô Minh Chính cũng hoài nghi thân thế của nàng nên mới đem nàng đưa vào biệt trang, để mặc cho hạ nhân ngược đãi.
Khó trách Vũ Nhu năm ấy chậm chạp không hồi thư, không chừng là bị Tô Minh Chính giam lỏng, không cho liên lạc.
Năm đó tình ý với Tô phu nhân vẫn chưa nguôi, Hứa Hà Binh hồi kinh lần này chính là muốn nối lại tiền duyên. Chỉ tiếc đã nhiều lần gửi thư đều không có hồi âm, khiến hắn buồn bực mãi không thôi. Nay nghĩ lại, có lẽ là mình đã trách lầm Vũ Nhu.
Sau khi dò hỏi rõ ngày sinh tháng đẻ của Tô Ngọc Nhi, lại càng thêm xác định chính nàng là con ruột của mình. Vì tránh nhiều chuyện rắc rối, hắn bèn nói dối rằng mình là cha nuôi, lấy cớ khi nàng còn chưa chào đời đã định thân phận, nên nàng không hay biết cũng là điều thường.
Tuy rằng Tô Ngọc Nhi chưa từng nghe cha mẹ nhắc đến chuyện cha nuôi, nhưng thấy Hứa Hà Binh khí độ bất phàm, trên người còn khoác triều phục tam phẩm, thì dẫu lời nói thật hay giả nàng cũng chẳng bận tâm. Thế là vui vẻ nhận luôn mối quan hệ ấy.
Từ đó, Tô Ngọc Nhi được Hứa Hà Binh đưa về phủ. Về sau, khi nàng tình cờ nghe lỏm được vài câu từ người trong phủ nói về việc đối phó Cố Hồng Vũ, mới đoán ra lần này hắn đi Tây Bắc, rất có thể là lành ít dữ nhiều.
Cũng chính vì thế, nàng mới ngang nhiên trước mặt Tô Tòng Nguyện thốt ra những lời khiêu khích kia - rằng ngươi Tô Tòng Nguyện chẳng qua cũng chỉ là dựa hơi Cố Hồng Vũ. Nếu Cố Hồng Vũ không còn, để xem ngươi còn có thể vênh váo được bao lâu.
"Ngươi nói lời ấy là có ý gì? Phu quân ta chẳng phải vẫn đang ở Tây Bắc sao?" - Tô Tòng Nguyện cau mày, cảm thấy Tô Ngọc Nhi hẳn là đã biết điều gì đó, nếu không sao lại có thể chắc chắn như vậy.
"Có gì đâu, chỉ là nghe nói phu quân ngươi lần này e là... khó toàn mạng mà thôi." - Tô Ngọc Nhi cười lạnh, vẻ mặt đầy vẻ khoái trá khi thấy người gặp họa. - "Ngươi nghĩ mà xem, nếu Cố Hồng Vũ thật sự chết trận, ngươi chẳng phải sẽ trở thành quả phụ sao? Đến lúc đó còn ai chống lưng cho ngươi?"
Tô Tòng Nguyện hít sâu một hơi, trấn định lại tinh thần, rồi bình thản nói:
"Phu quân ta anh dũng hơn người, tung hoành nơi biên ải, chưa từng chiến bại. Tây Bắc có loạn thì đã sao? Sao có thể vây khốn được chàng."
Tuy ngoài mặt trấn định, nhưng y trong lòng đã đoán ra: tám phần Tô Ngọc Nhi nghe được lời ai bàn mưu tính kế. Tây Bắc e là có nội gián. Đợi về phủ, y nhất định sẽ viết thư, báo gấp cho phu quân đề phòng.
Nàng lạnh nhạt nhìn Tô Ngọc Nhi, nói thêm:
"Còn ngươi thì sao? Dù có được vào dự cung yến, thì với thanh danh của ngươi, e là chẳng lọt nổi vào mắt các vị hoàng tử đâu."
Bạn thấy sao?