Chương 145: Hứa Hà Binh
Tô Ngọc Nhi thấy Tô Tòng Nguyện đã nhìn thấy mình, dứt khoát không né tránh, liền bước thẳng đến đối diện, cười lạnh nói:
"Thế nào? Nhìn thấy bổn tiểu thư có phải rất bất ngờ? Ta dù sao cũng là quan gia nữ quyến, năm rồi từng tham dự cung yến, không giống ngươi, hôm nay sợ là lần đầu tiên được bước chân vào nơi này phải không?"
Tuy rằng quan giai nhà Tô Ngọc Nhi không cao, nhưng cũng từng tham gia ba lần yến tiệc trong cung. Lần này là vì Thánh thượng ban chiếu, định chọn phi cho các hoàng tử đến tuổi, nên mới cho phép quan viên có nữ quyến trong độ tuổi cùng nhập yến.
Tô Tòng Nguyện nhướng mày, bình thản nói:
"Quả thực có phần bất ngờ. Tô đại nhân đã hai lần đích thân đến phủ tạ lỗi, ta còn tưởng lần này ngươi sẽ không xuất hiện, không ngờ lại gặp nơi đây. Thật là nằm ngoài dự liệu."
Lời nói ôn hòa lễ độ, hoàn toàn không để bụng lời trào phúng của Tô Ngọc Nhi. Dự yến nơi cung đình vốn không phải chuyện gì vinh quang khiến người khác phải ghen tỵ. Chốn hoàng cung, quý nhân đông đúc, lời nói cử chỉ đều phải dè dặt, một cái chớp mắt cũng phải cân nhắc thiệt hơn. Một lần yến tiệc mà khiến người mệt tâm không thôi, Tô Tòng Nguyện đã thấy chán ngán, nào có tâm tư tranh đoạt hư danh?
Tô Ngọc Nhi nghe xong, lửa giận xông lên, cắn răng mắng:
"Ngươi chẳng qua chỉ là một con vợ lẽ, cũng xứng để phụ thân ta phải hai lần tới cửa xin lỗi?"
Lời ấy không phải vì đau lòng cho phụ thân, mà là vì trong lòng nàng không cam tâm. Việc Tô đại nhân cúi đầu tạ lỗi, khiến Tô Ngọc Nhi cảm thấy bản thân thấp kém hơn Tô Tòng Nguyện một bậc. Nàng vốn luôn khinh thường kẻ xuất thân thứ nữ kia, sao có thể chấp nhận bị ép cúi đầu?
"Nói cho cùng, chẳng phải ngươi cũng chỉ dựa vào Cố Hồng Vũ sao?" Nàng hừ lạnh, cố ép giọng cười, nói tiếp: "Tây Bắc hiểm ác muôn trùng, Cố Hồng Vũ lần này đi, cũng không biết còn có thể bình an trở về hay không."
Thực ra, tối qua Tô Ngọc Nhi vốn định đến cảm tạ Hứa Hà Binh vì đã cứu mình, ai ngờ lại tình cờ nghe được mấy lời bàn tán, nói rằng tình hình nơi Tây Bắc vô cùng nguy hiểm, Cố Hồng Vũ e là dữ nhiều lành ít.
Quay lại ba ngày trước...
"Thả ta ra! Mau thả ta ra ngoài! Phụ thân chẳng qua bảo ta ở biệt trang nghỉ ngơi, nào có dặn phải giam lỏng ta thế này? Bọn chó nô tài các ngươi, dám trái lệnh chủ tử!"
Tô Ngọc Nhi vừa tỉnh giấc trưa liền phát hiện bản thân bị khóa chặt trong sương phòng. Ý thức được có điều bất thường, nàng liền tức giận đập cửa, la hét om sòm.
"Tiểu thư, là lão gia dặn dò chúng tiểu nhân, mong người thông cảm. Chờ qua mấy ngày nữa, tự nhiên sẽ thả người ra, xin tiểu thư hãy nhẫn nại một chút." Một thị vệ ngoài cửa lên tiếng, bộ dạng đã quá quen với cảnh náo loạn của nàng.
Tô Ngọc Nhi chửi bới mãi, mệt mỏi đành dậm chân đá mạnh vào cánh cửa, rồi ngồi phịch xuống giường, thở hồng hộc. Bên ngoài thị vệ nghe thấy không còn động tĩnh, mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Bạn thấy sao?