Chương 144: Lời nhắc nhở
Hoàng cung
"Không hổ là hoàng cung, thật đúng là rộng lớn! Đi đã lâu như vậy mà còn chưa đến yến thính." - Lật Tử nhỏ giọng cảm thán.
Vừa rồi, đoàn người của Tô Tòng Nguyện đã vào cung, theo công công phụ trách dẫn đường đi về phía sảnh yến hội. Thế nhưng đã đi suốt một khắc đồng hồ mà vẫn chưa thấy đến nơi. Trên đường, dĩ nhiên cũng được chiêm ngưỡng không ít cung điện tráng lệ, quả thực tinh xảo đến mức khiến người ta phải tán thán không thôi.
Riêng là bức tường cung cao ngất, chỉ thoáng nhìn qua đã cảm nhận được vẻ uy nghiêm, trang trọng. Lật Tử là lần đầu tiến cung, thấy cảnh vật nơi đây thì làm sao không sinh lòng cảm khái.
"Đây là nơi thiên tử cư ngụ, sao có thể không rộng lớn? Ngươi a, sắp đến yến thính rồi, thần sắc nên thu liễm một chút, đừng để người ta bắt được nhược điểm." - Bạch Chỉ mỉm cười nhắc nhở.
Dọc đường đi, Lật Tử hành động hơi nhiều, cũng vì lần đầu vào cung nên có phần tò mò, điều ấy cũng không quá đáng. Dù sao suốt đoạn đường vừa rồi cũng chưa gặp quý nhân nào, Bạch Chỉ không trách cứ, chỉ dịu giọng nhắc một câu.
"Được, Bạch Chỉ tỷ tỷ." - Lật Tử lập tức thu lại thần sắc, răm rắp bước đi, đôi mắt cũng không còn đảo loạn xung quanh như trước.
Những ngày qua, Lật Tử cùng Bạch Chỉ đều theo các ma ma trong phủ học lễ nghi không ít. Dù sao cũng phải theo Tô Tòng Nguyện tiến cung, mà trong cung quy củ tầng tầng lớp lớp, nếu lỡ va chạm quý nhân, thì một tiểu nô tài như y khó tránh khỏi cái mạng không giữ nổi.
Chỉ đến khi ma ma gật đầu khen ngợi, Bạch Chỉ mới cho phép y theo vào cung. Nay thấy Lật Tử đi đứng đúng mực, động tác cũng coi như đẹp mắt, Bạch Chỉ mới yên lòng gật nhẹ.
"Tướng quân phu lang, phía trước chính là yến thính. Phu nhân xin mời tự mình vào trong. Tiểu nhân còn phải tiếp tục đưa các vị quý nhân khác, xin cáo lui tại đây." – Công công dẫn đường khom người, tay chỉ về phía sân viện trước mặt.
"Làm phiền công công rồi." - Tô Tòng Nguyện khẽ gật đầu, Bạch Chỉ liền tiến lên đưa một túi tiền thưởng cho vị công công.
Lễ nghi ma ma từng dạy: người trong cung, từ lớn đến nhỏ, đều không thể xem nhẹ. Dù là công công dẫn đường, cũng nên tặng chút bạc thưởng, vừa là biểu hiện hậu lễ, vừa kết thiện duyên. Dù sao phủ tướng quân cũng không thiếu mấy đồng tiền ấy.
Rốt cuộc, người hôm nay còn đang quét dọn, dẫn đường, ngày mai chưa biết chừng lại được chủ tử sủng ái, đã trở thành quý nhân. Một phần tiền thưởng nhỏ, đổi lấy chút danh tiếng tốt trong cung, không chừng ngày sau còn được người ta đưa tin tức ra ngoài giúp đỡ.
Vị tiểu công công kia thấy được thưởng, trong mắt lập tức sáng rỡ, mừng rỡ đón lấy túi tiền, khom lưng liên tục tạ ơn:
"Đa tạ quý nhân ban thưởng! Đa tạ quý nhân ban thưởng!"
Cảnh sống của hạ đẳng thái giám trong cung vô cùng khổ cực. Phần lớn đều là con nhà nghèo bị đưa vào cung, lương tháng chẳng đáng là bao, lại còn phải gửi một phần về nhà phụng dưỡng cha mẹ. Số còn lại cũng chỉ đủ no bụng, khó lòng tích cóp.
Bạn thấy sao?