Chương 143: Cung yến
"Lang quân, lang quân, mau mau thức dậy thôi. Hôm nay phải vào cung dự yến, chậm trễ là không ổn đâu." - Bạch Chỉ vừa nhẹ tay vỗ lên chăn, vừa dịu giọng gọi.
"Ưm... mới sáng mà?" - Tô Tòng Nguyện mơ màng mở mắt, nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, sắc trời vẫn còn sớm lắm.
"Vâng, hôm nay tiến cung, thân là tướng quân phu lang, lang quân cần vấn tóc, điểm trang trang trọng một chút. Không thể như thường ngày tùy ý qua loa. Huống hồ tuy cung yến đến tận trưa mới khai tiệc, nhưng các phủ gia quyến đều đến sớm, chẳng thể để chư vị quý nhân trong cung phải chờ chúng ta được." - Bạch Chỉ kiên nhẫn giải thích, vừa nói vừa bắt đầu giúp Tô Tòng Nguyện sửa sang chăn gối.
Cũng trách Bạch Chỉ, hôm qua lo chuẩn bị đủ thứ cho việc tiến cung, lại quên không nhắc Tô Tòng Nguyện hôm nay phải dậy sớm.
Tướng quân phủ hiện giờ, Cố Hồng Vũ đã ra tiền tuyến, trong phủ chỉ còn Tô Tòng Nguyện là chủ. Lại thêm Cố Hồng Vũ vốn là độc cư, trên chẳng có trưởng bối trông nom, nên tất nhiên không ai ép Tô Tòng Nguyện mỗi ngày phải dậy sớm thỉnh an.
Lang quân thể nhược, lại ưa ngủ nướng, ngày thường Bạch Chỉ cùng nhóm hạ nhân cũng chiều theo, bởi vậy trong phủ chưa từng có cảnh Tô Tòng Nguyện dậy sớm. Hôm nay đột nhiên phải dậy sớm như thế, không thích ứng cũng là chuyện thường tình.
"Được rồi, ta dậy là được." - Tô Tòng Nguyện vừa nói vừa chậm rãi chống tay ngồi dậy, bộ dáng uể oải, hai mắt còn chưa kịp mở hẳn. "Buồn ngủ quá... thật sự phải dậy sớm thế này sao? Ngoài trời còn chưa sáng hẳn đâu..."
"Vâng, lang quân nếu mệt, lát nữa có thể chợp mắt một chút trên xe ngựa, giờ thì nên mau trang điểm kẻo trễ." - Bạch Chỉ nói rồi nhận khăn mặt từ Lật Tử, vắt khô rồi nhẹ lau mặt Tô Tòng Nguyện. Nước lạnh vừa chạm da, người cũng tỉnh táo không ít.
"Ưm... lạnh quá... tỉnh, tỉnh rồi." - Tô Tòng Nguyện lẩm bẩm, "Phu quân từng dặn, hãy trang điểm xấu một chút, tốt nhất là đơn giản đến mức không ai thèm liếc mắt, phòng có kẻ tìm chuyện."
"Lang quân đã có tướng mạo như thế, dù có cố ý điểm trang nhạt đi thì cũng khó giấu được phong tư. Tướng quân thật là làm khó chúng ta." - Bạch Chỉ cười đáp.
Dù nói vậy, nhưng khi bắt đầu điểm trang, nàng vẫn cố ý làm nhạt đường nét gương mặt, che bớt vài phần linh khí, lại chọn cho Tô Tòng Nguyện một bộ y phục màu xanh xám đơn giản.
Nhìn vào, khí chất thoát tục của lang quân đã được thu liễm mấy phần, từ xa nhìn lại chỉ như một vị tiểu quan thanh tú, không dễ khiến người để tâm. Chỉ khi lại gần mới có thể nhận ra tướng mạo bất phàm.
"Không tệ. Tay nghề Bạch Chỉ càng lúc càng khéo." - Tô Tòng Nguyện ngắm mình trong gương đồng, hài lòng gật đầu. Trang dung như vậy vừa mờ nhạt lại không mất thể diện, chắc không khiến người chú mục.
"Tạ lang quân khen ngợi. Chỉ là... còn việc chọn trâm cài, nên dùng kiểu nào mới ổn? Cung yến dù sao cũng là quốc lễ, trang phục mà quá đạm bạc, e là có phần thất lễ với Thánh thượng." - Bạch Chỉ nhíu mày hỏi.
Bạn thấy sao?