Chương 141: Tam hoàng tử
Phủ Tam hoàng tử
"Chủ tử, là xảy ra chuyện gì bất thường sao?" - Cảnh Đông cẩn trọng lên tiếng hỏi. Y là thị vệ thân cận luôn theo sát bên người Tam hoàng tử Lương Cảnh Ngọc.
Tam hoàng tử đặt chén trà xuống, chậm rãi nói:
"Triệu Tố Văn từ trong mật tín truyền ra tin rằng, Cố Hồng Vũ rời kinh đã gần một tháng, vậy mà ngày ngày chỉ ở lì trong Phúc khách điếm, đóng cửa không ra, cũng không biết hắn cùng Tiết Trọng Hoài bàn bạc việc diệt trừ thổ phỉ thế nào. Triệu Tố Văn nghi ngờ Cố Hồng Vũ e là đang toan tính điều khác."
Vừa dứt lời, Tam hoàng tử liền đem bức mật tín do Triệu Tố Văn gửi tới ném vào lò than, nhìn tờ giấy cháy rực mà thần sắc không đổi.
Cảnh Đông trầm ngâm một thoáng rồi hỏi:
"Ý người là... Cố Hồng Vũ đã phát hiện ra điều gì đó rồi?"
"Chẳng phải vậy thì là gì?" - Tam hoàng tử nhếch môi, giọng đầy ý vị. "Cố Hồng Vũ vốn không phải hạng tầm thường. Thân là một vị tướng dày dạn sa trường, hắn sao có thể không nhìn ra vấn đề trong quân lương Tây Bắc?"
Việc Cố Hồng Vũ sớm muộn gì cũng phát hiện ra điểm bất thường ở Tây Bắc, Tam hoàng tử vốn đã liệu đến. Dù sao thì Cố Hồng Vũ không thuộc phe mình, lại quanh năm đốc chiến nơi tiền tuyến, việc hắn nhận ra mưu kế trong quân lương chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi.
Cảnh Đông thoáng nghi hoặc, rồi hỏi:
"Nếu chủ tử đã đoán được, cớ sao ban đầu còn để Cố tướng quân đi Tây Bắc? Chẳng phải nên sớm tìm cách ngăn trở mới phải?"
Tam hoàng tử đưa tay vỗ nhẹ lên vai hắn, nở nụ cười nhàn nhạt:
"Ngươi theo bản điện bao năm, sao vẫn chưa học được cách nhìn sâu xa trông rộng? Đầu óc vẫn ngây ngô như xưa."
Hắn quay mặt nhìn về hướng Tây Bắc, ánh mắt sâu như đáy hồ:
"Bản điện hạ chẳng qua là muốn mượn việc này để dò xét thái độ của Cố Hồng Vũ mà thôi. Trong triều dù có ngoại thích chống lưng, cũng vẫn chưa đủ. Muốn có chỗ đứng thật sự, tất phải nắm binh quyền trong tay."
Cảnh Đông nghe vậy thì thoáng chần chừ, sau mới dè dặt lên tiếng:
"Nhưng... nếu Cố tướng quân không đứng cùng một chiến tuyến với ta thì sao? Nếu hắn đem chuyện này dâng tấu, chẳng phải... chúng ta sẽ bị diệt trong chớp mắt?"
Hắn vốn hiểu rõ chủ tử nhà mình những năm qua đã làm ra không ít chuyện lớn tày trời - nào là thông đồng với ngoại địch, cấu kết triều thần, dối trá thiên tử, mưu nghịch khi quân - chuyện nào cũng đủ khiến kẻ phạm phải phải chịu tội tru di cửu tộc.
Nếu để Cố tướng quân nắm được điểm yếu, vậy hậu quả quả thật khó lường.
"Ngươi sợ gì? Tranh đoạt ngôi vị Hoàng đế vốn dĩ là một ván cờ sinh tử." Tam hoàng tử chắp tay sau lưng, giọng cười lẫn đầy điên cuồng. "Thắng thì nắm quyền sinh sát, dưới một người, trên vạn kẻ. Thua thì chết không có chỗ chôn thây. Trò chơi này, há không phải quá công bằng sao?"
Hắn quay đầu nhìn Cảnh Đông, cười nhạt:
"Ngươi theo ta bao năm, đầu óc chẳng tiến bộ bao nhiêu, lá gan cũng chẳng lớn hơn chút nào. Chuyện này ta đã nắm chắc bảy phần, Cố Hồng Vũ dù không chết ở Tây Bắc, hắn lưu lại trong kinh cũng chẳng còn ai đáng ngại. Ngươi còn sợ gì nữa?"
Bạn thấy sao?