Chương 140: Nóng nảy
"Ta nào phải tiếc gì mấy đồng bạc ấy, chỉ là cảm thấy không cần thiết phải tiêu thêm mà thôi. Ngươi không thường đến Ngọc Thành, e rằng chưa rõ tình hình nơi này.
Nhân thủ ta mang theo đã đủ rồi, huống hồ bọn đạo tặc kia cũng chẳng dám trêu vào người triều đình. Có ta đi cùng ngươi, tất sẽ không xảy ra việc gì. Ngươi cứ yên tâm là được." - Tống Lễ Khanh chậm rãi nói.
Hắn thực sự không hiểu vì sao Cố Hồng Nghĩa lại cứ nhất quyết muốn thuê thêm bảo tiêu. Nhân thủ đã quá đủ, còn tiêu thêm một khoản tiền lớn, quả thực không đáng. Dù sao sau này thành thân rồi, tiền của Cố Hồng Nghĩa... cũng là tiền của hắn.
Cố Hồng Nghĩa thấy y vẫn kiên quyết không đồng ý, trong lòng thở dài, đành phải viện cớ nói dối:
"Thật ra là... Tô Hòa đã nhận được mật báo, nói rằng trên đường hồi kinh có kẻ âm mưu ám sát ta."
"Ngươi cũng biết, ta là cận thần bên cạnh Thiên tử, trong tay nắm giữ không ít nhược điểm của các quan lại. Vì thế, kẻ muốn giết ta cũng chẳng ít.
Ta chỉ sợ liên lụy đến ngươi, nên mới muốn thuê thêm nhân thủ. Nếu chẳng may có biến, ta còn có thể bảo vệ được ngươi."
"Cái gì? Chuyện lớn như vậy, vì sao không nói sớm!" - Tống Lễ Khanh lập tức biến sắc, kích động hẳn lên.
Không ngờ làm quan lại hung hiểm đến thế. Xem ra, bản thân nên tranh thủ gom góp thêm chút tiền, sớm giúp Cố Hồng Nghĩa rút khỏi chốn quan trường mới được.
"Không ổn rồi. Ta phải đi đến tiêu cục, thuê thêm người giúp ngươi bảo hộ." Vừa nói, y liền định nhấc người xuống giường.
"Tê... đau quá..."
Tống Lễ Khanh mới cử động mạnh một chút, lập tức cảm thấy toàn thân đau nhức, nước mắt suýt nữa tuôn ra. Thật là sơ suất mà.
Cố Hồng Nghĩa thấy thế, vội vã ôm y vào lòng, nhẹ tay xoa nơi thắt lưng, vừa đau lòng vừa dỗ dành:
"Không sao chứ? Việc này để Tô Hòa đi là được, ngươi vội vàng như vậy làm chi?"
"Đều tại ngươi... hỗn đản!" - Tống Lễ Khanh đỏ mặt, xấu hổ lên tiếng trách mắng. Bản thân chưa bao giờ mất mặt như thế.
"Được rồi, được rồi, đều là lỗi của ta, ta nhận hết."
..............
Kinh Thành – Tướng Quân Phủ
"Chủ quân, chỗ này tính sai rồi ạ." A Thanh chỉ vào sổ sách, cung kính bẩm báo.
"Vậy sao? Đưa ta xem thử."
Tô Tòng Nguyện đón lấy sổ sách từ tay A Thanh, nhìn qua một lượt, quả nhiên có chỗ sai sót.
"Ây da, xem ra ta thật không có thiên tư về khoản này rồi." Chàng khẽ thở dài.
"Chủ quân sao lại tự hạ thấp mình như thế? Chỉ trong hai ngày mà có thể xem được sổ sách đến mức này, đã là không tồi rồi." A Thanh chân thành nói.
Cũng không phải nói lời nịnh hót. Với người mới học, tốc độ như vậy đã xem như rất nhanh.
Hai ngày trước, sau khi nghĩ thông suốt, Tô Tòng Nguyện liền chủ động tìm A Thanh học thuật toán. Dẫu sao, đối với một phu nhân hay chủ quân trong phủ, việc hiểu sổ sách là kỹ năng cơ bản nhất. Chàng cũng không thể kém cỏi hơn người.
Bạn thấy sao?