Chương 139: 139
"Chuyện này tự nhiên không thành vấn đề. Chỉ là như vậy, đối với ngươi... e là có chút không công bằng." Cố Hồng Nghĩa nhẹ giọng nói.
Y hiểu rằng mỗi nhà đều có nỗi khổ riêng, nhưng cũng không ngờ chuyện trong Tống gia lại rối ren đến mức ấy. Nếu thân phụ A Khanh chịu bỏ ra đôi chút tâm tư, cũng chẳng đến mức mười tám năm dài đằng đẵng, đến cả giới tính của nhi tử mình cũng chẳng phân rõ.
Tuy rằng trong đó có phần A Khanh cố ý giấu diếm, nhưng nếu là một phụ thân cẩn trọng, sao có thể không nhìn ra việc trọng đại như vậy?
Lòng Cố Hồng Nghĩa chợt dâng lên một nỗi xót xa, cảm thấy hai người bọn họ thật có chút đồng bệnh tương liên. Dũng An Hầu cũng là một phụ thân chẳng mấy ra gì, nhưng thuở nhỏ y và A Vũ vẫn còn có mẫu thân và tổ phụ chở che. Còn A Khanh, đến cả một người mẹ bảo bọc cũng không có.
Về sau tuy tổ phụ A Khanh đối với hắn hết mực yêu thương, nhưng Tống lão gia tử rốt cuộc vẫn cảm thấy có lỗi với phụ thân A Khanh. Dù ngoài mặt giúp đỡ Tống Lễ Khanh, nhưng trong lòng chung quy vẫn có phần thiên vị. Tuy để lại gia sản cho A Khanh, nhưng trong đó ắt hẳn còn có toan tính khác.
Dù sao thì Tống lão gia chẳng thể trông cậy vào được, của cải kia có trao cho ông ta cũng chẳng giữ nổi. Nhưng Tống Lễ Khanh lại khác, hắn trời sinh là người có đầu óc buôn bán, lại không quá câu nệ luân lý, tương lai dù thế nào đi nữa cũng sẽ không hoàn toàn mặc kệ Tống lão gia. Như thế, ông ta ít nhiều vẫn có thể được yên ổn tuổi già trong phú quý.
Nghĩ đến đây, Cố Hồng Nghĩa không kìm được tiến tới, ôm trọn Tống Lễ Khanh vào lòng, dịu dàng nói:
"A Khanh chịu khổ rồi. Về sau có ta bên cạnh, ta sẽ yêu ngươi, thương ngươi, kính ngươi, tuyệt không để ngươi phải đau lòng nữa."
"Ừm, ta hiểu lòng ngươi, cũng tin tưởng ngươi." Tống Lễ Khanh mỉm cười, "Chỉ là đột nhiên ôn nhu như thế, muốn dụ dỗ ta sao? Ta đâu có khổ sở như ngươi tưởng. Nếu không phải bản lĩnh, ta làm sao có được dáng vẻ tự tin, kiêu ngạo như bây giờ?"
"Tống bá cùng A Man thúc đều xem ta như con ruột mà thương yêu. Ngoại trừ mấy năm đầu khi còn nhỏ, ta cũng chưa từng thật sự chịu khổ." Tống Lễ Khanh tiếp lời, "Đợi lần này trở về, theo ta về thăm Tống bá bọn họ một chuyến nha."
"Được. Lần này coi như ra mắt trưởng bối?" Cố Hồng Nghĩa hỏi, giọng mang chút nghiêm túc. Thông thường, chỉ khi sắp thành thân mới đến gặp trưởng bối.
"Ngươi thấy sao?" Tống Lễ Khanh liếc mắt nhìn y, khóe môi cong cong, "Tình cảnh của ta như vậy, chuyện thành thân nhất thời chưa làm được. Nhưng trưởng bối thì rốt cuộc cũng phải gặp thôi. Nếu không, dù gì ngươi đã đem ta ăn sạch sẽ rồi lại không cần ta nữa, ta biết đi đâu mà kêu oan?"
Hắn nói giỡn, giọng điệu lả lướt, ánh mắt lại trêu đùa.
Thế nhưng Cố Hồng Nghĩa lại vô cùng nghiêm túc, nhẹ lắc đầu:
"Đừng nói chơi như vậy nữa. Trừ phi là ngươi không cần ta, nếu không, ta sao có thể buông tay? Ta nay cũng đã là lão nam nhân, ngoài ngươi ra, thật chẳng còn ai lọt nổi vào mắt ta."
"Phốc..." Tống Lễ Khanh bật cười, "Lão nam nhân? Ngươi không nói thì ta còn quên mất chuyện tuổi tác. Nghĩ kỹ thì đúng là có hơi lớn thật, cũng hơn ta bảy, tám tuổi rồi."
Bạn thấy sao?