Chương 138: Ta sợ không thể cho ngươi một danh phận
Tô Hòa vẫn thủ ngoài cửa, chờ đến mức tựa vào khung gỗ suýt chút nữa ngủ gật, bỗng dưng cửa phòng bị đẩy ra, hắn giật nảy mình, vội xoay người, trong lòng hoảng hốt, ngoài miệng trách:
"Công tử, sao người mở cửa đột ngột thế, cũng không báo trước một tiếng, làm ta giật cả mình!"
Cố Hồng Nghĩa đứng trong bóng tối, giọng khàn khàn mang theo đôi phần buồn bực, hỏi:
"Nước ấm đã chuẩn bị xong chưa?"
Tô Cùng nghe vậy mới ngẩng đầu quan sát công tử nhà mình thật kỹ, trong lòng bất giác dâng lên tức giận:
– Rõ ràng chiếm được người ta rồi mà còn mang bộ mặt khó ở là sao? Chẳng lẽ công tử ta là kẻ bạc tình, định phủi tay không chịu trách nhiệm?
Bao nhiêu năm theo hầu bên người, Tô Hòa vẫn luôn nghĩ công tử là người đứng đắn. Không ngờ hôm nay lại là hạng người được tiện nghi còn ra vẻ, chẳng khác nào ngụy quân tử! Nghĩ đến đây, hắn không khỏi bất bình thay Tống Lễ Khanh - người từng đối đãi mình không ít phần khoan hậu.
Thấy Tô Hòa im lặng nhìn chằm chằm mình, còn chưa trả lời, Cố Hồng Nghĩa nhíu mày quát khẽ:
"Ngươi nhìn cái gì? Có nước ấm không? Sao còn chưa trả lời?"
Tâm tình hắn lúc này thực phức tạp. Vừa rồi tỉnh lại, thấy Tống Lễ Khanh bị mình lăn qua lăn lại đến thương tích đầy mình, vừa đau lòng vừa tự trách, nhưng cũng lại sinh ra một cảm giác thỏa mãn khó nói thành lời. Mọi thứ cuộn trào khiến hắn bực bội, mà sắc mặt lại vô thức trầm xuống.
Tô Hòa thấy vậy liền hơi nhíu mày, ngữ khí mang vài phần trách móc:
"Công tử, sắc mặt ngài khó coi như thế, chẳng lẽ là định phủi tay không nhận sao? Như vậy... không phải đạo."
Cố Hồng Nghĩa khẽ cười, nhưng cười khổ:
"Ngươi trong đầu toàn nghĩ gì vậy? Ta trong mắt ngươi là hạng người ấy sao? Mau đi dặn chủ quán chuẩn bị giấy bút, khi hồi kinh, ta sẽ chính thức làm lễ cầu hôn."
Tô Hòa nghe vậy, bấy giờ mới bớt giận. Nhưng vẫn nhỏ giọng lầm bầm:
"Chẳng trách người ta hiểu lầm, sắc mặt vừa rồi của công tử đen sì một mảnh, còn không bằng tiểu nhân..."
Ai ngờ lời chưa dứt đã bị Cố Hồng Nghĩa trừng mắt:
"Nói cái gì đó? Còn không mau đi!"
"Vâng, vâng... nước ấm đã chuẩn bị xong từ lâu, vẫn luôn được giữ ấm." - Tô Hòa cười gượng nói, trong lòng lại nghĩ thầm:
– Không ngờ công tử lợi hại như thế, ta còn lo ngài không chịu nổi... Lo thừa cả rồi.
Tô Hòa quả thật đã bỏ thêm tiền, nên mấy tiểu nhị làm việc rất nhanh. Chỉ chốc lát sau, thùng nước đã được chuẩn bị chu đáo, nước ấm bốc hơi nghi ngút.
"Công tử, mọi thứ đã xong, tiểu nhân xin phép lui xuống." - Tô Hòa thức thời cáo lui.
Chờ Tô Hòa rời khỏi, Cố Hồng Nghĩa xác nhận ngoài cửa không có ai, mới nhẹ nhàng bế Tống Lễ Khanh đang cuộn trong chăn, đặt sau bình phong nơi thùng nước.
Tống Lễ Khanh trời sinh mẫn cảm với đau đớn, mà Cố Hồng Nghĩa lại là lần đầu tiên, hơn nữa bị trúng dược mạnh, lại chẳng có kinh nghiệm, nhất thời không nắm được mức độ, khiến hơn nửa đêm Tống Lễ Khanh liền hôn mê.
Bạn thấy sao?