🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 135: Không có mắt

Cố Hồng Nghĩa vừa nghe thấy tiếng Ngọc Thư cố tình nhấn nhá vang lên, cả người liền thấy không khỏe, giống như bị ong đốt, da đầu tê rần.

"Cũng chẳng có gì gọi là trùng hợp." - hắn lạnh giọng nói.

Người trong yến tiệc đều biết hắn ra vườn hóng gió, huống chi Ngọc Thư vốn đứng ngay gần hắn, sao lại không biết? Vườn này lớn thì có lớn, nhưng nếu muốn tìm người, bất quá chỉ tốn một chút thời gian. Có gì gọi là duyên phận?

Cố Hồng Nghĩa từ trước đến nay chưa từng thấy qua kẻ nào không biết xấu hổ đến vậy. Rõ ràng trong yến tiệc hắn đã tỏ rõ không vui, vậy mà nàng ta vẫn mặt dày bám theo tới tận đây - quả thực là không có mắt.

"Có gì mà không trùng hợp chứ? Vừa rồi ta mới bước chân vào vườn thì đã trông thấy đại nhân ngồi hóng mát nơi đình nghỉ. Vườn lớn như vậy, ta vừa đến liền gặp, chẳng phải là duyên phận hay sao?" - Ngọc Thư tỏ vẻ ngây ngô, chẳng hề để tâm đến vẻ mặt âm trầm của Cố Hồng Nghĩa, còn cười khanh khách bước tới gần.

Thấy nàng tiến sát về phía mình, sắc mặt Cố Hồng Nghĩa càng đen, vội đứng dậy, lùi hẳn mấy bước, như tránh phải vật ô uế.

"Ngọc Thư cô nương, xin tự trọng. Chuyện nhân tình đều cần ngươi tình ta nguyện, chớ dùng cách cưỡng ép như vậy. Cô nương dù sao cũng là vũ cơ danh tiếng của Ngọc Thành, cần gì phải làm ra những chuyện mất mặt như thế?" - Hắn lạnh giọng quở trách, sắc mặt đã u ám tới cực điểm.

"Ta đã có người trong lòng, mong cô nương giữ khoảng cách, đừng khiến thanh danh của ta bị ảnh hưởng." - Cố Hồng Nghĩa nói dứt khoát. Với hắn, thanh danh chẳng kém phần quan trọng so với phẩm tiết của nữ tử, huống hồ hắn còn không muốn khiến Tống Lễ Khanh thương tâm.

Lỡ như hôm nay có người thấy cảnh này, truyền đi mấy câu đồn đại, chẳng phải đã thành trò cười rồi sao?

Dứt lời, Cố Hồng Nghĩa liền dẫn Tô Hòa chuẩn bị rời đi. Đêm nay đã đủ chuyện khiến người chán ghét, hắn cũng chẳng còn lòng dạ nào nán lại, định ra ngoài cáo từ rồi về thẳng khách điếm. Với thân phận của hắn, dẫu hành xử có chút thất lễ cũng không ai dám trách cứ.

Cố Hồng Nghĩa xưa nay không thích dùng quyền thế ép người, nhưng đêm nay đã nhẫn đến cực hạn.

Hắn không phải kẻ ngốc. Vườn nhà người ta, không có chủ tử đồng ý, một ca cơ nào có thể tùy tiện đi lại? Hứa Hồng Ngọc làm như vậy, đã là vô lễ. Nếu hắn bị mất mặt, cũng đừng trách Cố Hồng Nghĩa không lưu tình.

Ngọc Thư thấy hắn định bỏ đi, trong lòng không cam. Nam nhân như Cố Hồng Nghĩa, nếu giữ được, cả đời phú quý vinh hoa há chẳng phải nằm trong tay?

Thừa lúc Cố Hồng Nghĩa không để ý, nàng vội bước tới, định từ phía sau ôm lấy hắn. Nhưng chưa kịp chạm tới, thân hình hắn đã nghiêng tránh sang một bên, khiến Ngọc Thư mất đà, ngã nhào vào luống hoa.

Gần đây tiết trời hanh khô, hạ nhân mỗi chiều đều tưới nước cho hoa cỏ, khiến đất trong vườn ẩm ướt. Lần này ngã xuống, cả người nàng đầy bùn đất, búi tóc rối loạn, xiêm y nhếch nhác, trông vô cùng thảm hại.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...