Chương 134: Rượu thuốc
Ngọc Thư bị mọi người lạnh nhạt bỏ qua, hai tay siết chặt, lòng đầy phẫn nộ.
Nàng vốn cho rằng, dù thân phận là vũ cơ, thì địa vị và danh tiếng của nàng cũng vượt xa những người cùng nghề. Trong mắt nàng, không ai có thể sánh bằng mình.
Thế nhưng hôm nay, thực tại lại như một bạt tai đau điếng.
Ánh mắt của mọi người giờ phút này đều dõi theo những ca cơ khác đang biểu diễn trên đài cao. Dẫu nàng có khoác lên người một bộ hồng y rực rỡ, diễm lệ lóa mắt đến đâu, cũng chẳng còn ai ngoảnh đầu nhìn về phía nàng một cái.
Sự lạnh nhạt này khiến Ngọc Thư khó chịu vô cùng. Nàng cảm thấy vừa tủi hổ, vừa căm phẫn. Nam nhân trên đời quả nhiên là thứ không thể tin tưởng được.
Trước kia ai nấy còn lời ngon tiếng ngọt, tâng bốc nàng lên tận mây xanh, nói mê đắm nàng ra sao. Vậy mà chỉ mới vừa rồi đắc tội một người, đã chẳng còn kẻ nào dám chìa tay ra đỡ nàng một chút.
Bên trong sương phòng.
Hứa đại nhân sắc mặt u ám, gầm lên giận dữ:
"Ngươi làm ăn kiểu gì vậy? Rốt cuộc đã dùng loại rượu nào? Chút chuyện nhỏ ấy mà cũng không làm cho ra hồn!"
Gã sai vặt quỳ sụp dưới đất, hoảng hốt bẩm:
"Tiểu nhân thật sự không biết! Rượu ấy là tiểu nhân lấy từ hầm rượu thường dùng, vẫn dùng như bao lần khác. Làm sao biết được dược hiệu lại phát tác nhanh như thế? Hay là... tin tức đại nhân nhận được có chỗ sai lệch, Cố đại nhân căn bản không phải là người... không thể kia?"
"Có phải hay không... hay là người chúng ta hỏi thăm đã sai, Cố đại nhân kỳ thực không có tật xấu gì?" - gã sai vặt dè dặt lên tiếng, nói ra suy đoán của mình.
Hứa đại nhân cau mày, trầm giọng:
"Cho dù hắn không có gì tật xấu, nhưng hiệu quả của rượu làm sao có thể phát tác nhanh đến vậy?"
Hứa đại nhân vốn biết rõ việc dùng thuốc phải cẩn trọng, nên đã tốn bạc mời người điều chế loại rượu thuốc bổ thân, công hiệu mạnh mẽ lại không hại sức khỏe. Duy chỉ có khuyết điểm là tác dụng chậm, thông thường phải sau nửa canh giờ mới thấy hiệu quả.
"Ngươi... không phải đã tự tiện thêm thứ gì vào đấy chứ? Nếu là mấy loại xuân dược của thanh lâu, thứ đó tổn hại thân thể lắm! Nếu làm thương thân thể Cố đại nhân, chúng ta chẳng phải là toi đời?" - Hứa đại nhân nhíu mày, lạnh giọng quát.
Hắn trẻ tuổi từng phong lưu, chính là từng bị loại thuốc kia hại qua, nên đương nhiên hiểu rõ hậu quả.
"Tiểu nhân đâu dám! Thật là lấy từ hầm rượu như bình thường, một giọt cũng không dám thêm bớt." - gã sai vặt cuống quýt đáp, mồ hôi chảy ròng ròng.
Hắn dù có gan trời cũng không dám xuống tay với mệnh quan triều đình.
"Vậy... rốt cuộc là chuyện gì?" - Hứa đại nhân càng thêm khó hiểu.
"Có... có thể là Cố đại nhân thích Ngọc Thư cô nương?" - gã sai vặt thử phỏng đoán. "Ngài ấy bị Ngọc Thư tiếp xúc quá gần, nên mới thấy nóng trong người. Có khi ngoài mặt thì lạnh nhạt, nhưng trong lòng đã rung động."
Bạn thấy sao?