🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 133: Ngọc Thư

"Ngọc Thư cô nương! Là Ngọc Thư cô nương kìa!"

"Quả không hổ danh đầu bảng Thanh Ngọc Phường, khí thế ấy thật chẳng phải hạng người tầm thường có thể sánh kịp."

"Ai nói không phải! Vừa rồi nhìn nàng từ trên gác nhẹ nhàng phi thân xuống, nghe nói cô nương này từ nhỏ không chỉ học vũ mà còn luyện võ."

"Thật quá xinh đẹp, hồn ta như cũng bị nàng câu mất rồi!"

...

Ngọc Thư vừa xuất hiện, cả sảnh lập tức vang dậy tiếng reo hò. Mọi người đồng loạt gọi tên nàng, ánh mắt không rời nửa phân, mê luyến hiện rõ trên từng gương mặt.

Nàng ung dung đón nhận ánh nhìn si mê của vạn người, từng cử chỉ, từng nụ cười đều như câu hồn đoạt phách, khiến bao nhiêu đại quan quý nhân phải mê mẩn dưới điệu múa của mình. Trong lòng Ngọc Thư dâng lên cảm giác vô cùng thỏa mãn.

Nàng chỉ là một vũ cơ, thân phận tuy thấp hèn, song giờ khắc này, được đám quyền quý khát cầu, được tôn sùng như thần nữ, nàng thấy mình cao quý hơn bất cứ ai.

Trên đài, Ngọc Thư uốn lượn quanh chiếc trống lớn, vũ điệu mềm mại như nước, tiết tấu nhịp nhàng, hòa quyện cùng tiếng trống như gió xuân lướt nhẹ qua mặt nước, mỹ cảm đến cực điểm.

Đây chính là chỗ Ngọc Thư kiêu ngạo nhất. Toàn bộ Thanh Ngọc Phường hiện tại, chỉ có nàng là người có thể phối hợp hoàn hảo giữa vũ kỹ và âm luật như thế.

Đôi mắt đào hoa phong tình khẽ liếc xuống, quả nhiên ánh nhìn của mọi người đều tập trung trên người nàng. Tất cả đều như những lần trước - si mê, tán thưởng, say đắm.

Chỉ có một người... Từ đầu đến cuối vẫn giữ ánh mắt thanh minh lạnh nhạt, không hề lộ ra nửa phần kinh diễm.

Ánh mắt ấy, không hề vì nàng mà xao động, dù nàng cố sức biểu diễn đến thế nào.

Điều đó khiến lòng Ngọc Thư dâng lên một tia không phục. Kể từ khi nàng trở thành đầu bảng của Thanh Ngọc Phường, chưa từng có nam nhân nào dám thờ ơ với mình như thế. Những kẻ tự xưng thanh tâm quân tử, thư sinh tao nhã, cuối cùng chẳng phải đều khuất phục trước vũ điệu của nàng?

Nam nhân lại không yêu không mê sắc đẹp? Có giỏi thì giả vờ thêm nữa xem! Ngọc Thư hừ nhẹ một tiếng trong lòng, mũi chân khẽ nhún trên đài trống, thân hình nhẹ nhàng phiêu động về phía người kia - Cố Hồng Nghĩa.

Nàng không tin thiên hạ lại có nam tử thực sự thanh tâm quả dục đến vậy. Không lẽ hắn là thánh nhân chăng?

Tiếng trống vang lên dồn dập, theo mỗi bước chân của nàng tiến lại gần bàn tiệc, tiếng hô hào cũng vang lên rộn ràng, xen lẫn tiếng hút khí đầy ngỡ ngàng.

Ngọc Thư vốn đã mỹ lệ, khi đứng xa trông như tiên nữ mê hoặc nhân gian, khi đến gần lại như pháo hoa rực rỡ - diễm lệ động lòng người, từng ánh mắt chiếu đến đều như bị hấp dẫn không cách nào rời đi.

Lúc nàng tiến lại gần, Cố Hồng Nghĩa mới khẽ ngẩng đầu nhìn sang.

Quả nhiên là đầu bảng Thanh Ngọc Phường, dung mạo, thần thái, vũ kỹ đều thuộc hàng thượng thừa. Có điều, dù mỹ mạo đến đâu, với y cũng chẳng gây nên sóng gió gì trong lòng. Y chỉ đơn giản bình tâm đánh giá, hoàn toàn không như những người khác đang bị mỹ sắc làm cho mê muội.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...