Chương 132: Thanh Ngọc Phường
Sự thực chứng minh, không ai dám xem thường Cố Hồng Nghĩa. Dù y chỉ vận một thân y phục giản dị, quanh thân vẫn có vô số kẻ ra sức nịnh nọt lấy lòng.
"Cố đại nhân! Cửu ngưỡng, cửu ngưỡng!" - Tri phủ Ngọc Thành vừa biết tin Cố Hồng Nghĩa đã đến, lập tức đích thân ra tiền viện nghênh đón.
Ngọc Thành vốn là nơi tụ hội của bậc phú hào, mà vị Hứa tri phủ này cũng không ngoại lệ. Trắng trẻo đẫy đà, bụng phệ đến độ quan phục cũng căng tròn một khối, chỉ nhìn dáng vẻ cũng có thể đoán được trong phủ hắn sơn trân hải vị không thiếu thứ gì.
"Hứa đại nhân, ngưỡng mộ đã lâu." - Cố Hồng Nghĩa đáp lễ, lời ít mà lễ nghi không thiếu.
"Đã có Cố đại nhân quang lâm, chư vị đại nhân, mời an tọa. Yến tiệc lập tức khai tiệc. Trước tiên, mời các vị thưởng thức tiết mục ca vũ hôm nay!" - Hứa tri phủ cười ha hả nói, khiến không khí trong viện cũng theo đó rộn ràng hẳn lên.
"Nghe nói hôm nay Hứa đại nhân mời được người của Thanh Ngọc Phường tới, hẳn sẽ rất náo nhiệt!"
"Thanh Ngọc Phường sao? Vậy thì hôm nay thật đáng mong chờ."
"Không biết Ngọc Thư cô nương có đến hay không?"
"Hẳn là có đấy! Nàng là đầu bảng mà Thanh Ngọc Phường dốc lòng bồi dưỡng những năm gần đây, sao có thể không tới?"
"Nói vậy... chẳng lẽ kỳ hoa kỳ ngộ của nàng cũng gần kề? Không biết ai có được cái phúc ấy..."
"Ai biết được! Dù sao thì người như ta, có mơ cũng không tới lượt."
......
Mọi người bàn tán rôm rả, nét mặt ai nấy đều tràn đầy mong chờ. Đủ thấy danh tiếng của Thanh Ngọc Phường tại Ngọc Thành quả thực không nhỏ. Mà Hứa Hồng Ngọc - tên húy của tri phủ - cũng nhờ vậy mà được xem là có mắt nhìn.
"Công tử, xem ra tiết mục ca vũ hôm nay đáng giá để xem đấy. Người xung quanh đều nhao nhao cả lên." - Tô Hòa nghiêng đầu thì thầm, "Không biết Ngọc Thư cô nương kia là nhân vật thế nào, mà lại khiến bao người trông mong như vậy."
Người Ngọc Thành vốn tính phóng khoáng, ăn nói cũng không quá kiêng dè, Tô Hòa đứng bên nghe rõ mồn một mọi lời bàn tán.
"Không biết Cố đại nhân đã thành thân chưa?" - Hứa đại nhân đột nhiên cất lời hỏi.
Là chủ yến tiệc, Hứa đại nhân ngồi ở vị trí chính chủ, còn Cố Hồng Nghĩa thân phận không tầm thường, tự nhiên được xếp ngồi bên phải - vị trí chỉ sau chủ vị một bậc. Hứa đại nhân nghiêng đầu là có thể đối diện chuyện trò.
"Chưa từng." - Cố Hồng Nghĩa đáp đơn giản, ý tứ rõ ràng.
Hứa đại nhân nghe vậy, trong lòng liền có chủ định. Quả nhiên giống lời đồn, Cố Hồng Nghĩa đã hai mươi sáu hai mươi bảy mà bên người chưa có lấy một người tri kỷ.
"Nếu vậy, tất trong phòng của đại nhân cũng chưa ai quản lý. Chút nữa nếu thấy vũ cơ nào hợp mắt, Cố đại nhân cứ việc mở lời. Người nào ngài để ý, bổn quan tất sẽ tặng người ấy cho ngài." - Hứa đại nhân mỉm cười, nói với vẻ đầy hào sảng.
Bạn thấy sao?