Chương 131: Cố Hồng Nghĩa thông suốt
"Cố đại ca nếu có việc, cứ đi lo cho xong, ta một mình cũng không sao. Ta và ông chủ Trần đã giao hảo làm ăn nhiều năm, sẽ không xảy ra chuyện gì đâu." - Tống Lễ Khanh mỉm cười nói.
Tống Lễ Khanh vốn cho rằng Cố Hồng Nghĩa hôm đó cùng mình đi xem hàng chỉ là nhất thời hứng khởi. Nào ngờ từ hôm ấy trở đi, mỗi khi y đến tiệm ngọc, Cố Hồng Nghĩa liền đi theo đến đó, khiến Tống Lễ Khanh không khỏi ngạc nhiên.
Dẫu sao thì Cố Hồng Nghĩa đến Ngọc Thành là để lo công vụ, vậy mà lại luôn kè kè bên mình, chẳng khác nào bỏ mặc công việc. Tống Lễ Khanh thậm chí đã từng nghi ngờ rằng, có khi nào Cố Hồng Nghĩa vì y mà đến Ngọc Thành, nếu không sao cứ mãi quanh quẩn bên y, chẳng thấy làm việc gì?
Nay thấy Cố Hồng Nghĩa cuối cùng cũng bận rộn trở lại, Tống Lễ Khanh lại cảm thấy nhẹ nhõm, bởi nếu cứ để y tiếp tục như vậy, chính mình thật sự không nhịn được mà hỏi thẳng Cố Hồng Nghĩa có phải đã động tâm với mình hay không. May mà hôm nay nhịn được, bằng không e rằng sẽ xấu hổ vô cùng.
Dù bề ngoài luôn tỏ ra hào sảng rộng rãi, nhưng nếu cứ hỏi mãi một chuyện mà lại bị chối từ, cho dù là người mặt dày đến mấy cũng sẽ thấy tổn thương.
"Ừm, ta sẽ cố gắng trở về sớm một chút. Nhưng dạo gần đây trị an Ngọc Thành không mấy yên ổn, ngươi nhất định phải cẩn thận. Nếu gặp nguy hiểm thì chạy mau, tuyệt đối đừng đối đầu cứng rắn với người ta, biết chưa? Tiền bạc không quan trọng, nếu gặp cướp thì cứ đưa cho họ, giữ lấy mạng là chính." - Cố Hồng Nghĩa dặn dò, ánh mắt đầy lo lắng.
A Khanh võ công chẳng ra sao, đến việc tự bảo vệ còn khó, xem ra sau này phải tìm cách huấn luyện lại mới được. Dù sao đi ra ngoài, không có chút bản lĩnh phòng thân thì quá mức nguy hiểm.
"Ngươi vẫn nên mang theo một hai tên thị vệ đi cùng, bằng không ta thật sự không yên tâm." – Cố Hồng Nghĩa nói thêm.
Tống Lễ Khanh xưa nay không quen mang quá nhiều người khi ra ngoài, thường chỉ dẫn theo một gã sai vặt. Nhưng thấy Cố Hồng Nghĩa quan tâm như vậy, y cũng vui vẻ gật đầu, "Được, ta sẽ mang theo hai thị vệ, ngươi yên tâm là được."
Cố Hồng Nghĩa không đáp, trong lòng vẫn khó yên. Những thị vệ đó võ công cũng chỉ ở mức thường, chưa chắc bảo vệ được A Khanh. Nếu không thì kiếp trước làm sao còn xảy ra bất trắc?
"Hay là hôm nay đừng đi, đợi đến mai, ta sẽ cùng ngươi đi một chuyến." – Cố Hồng Nghĩa nói.
"Không cần, ta thật sự không sao." – Tống Lễ Khanh cười – "Ông chủ Trần tuy rằng thân thiết, nhưng rốt cuộc vẫn là người làm ăn, sao có thể giữ miếng ngọc đó đến ngày mai? Trước kia ta vẫn một mình làm ăn ở Ngọc Thành, chưa từng xảy ra chuyện gì."
Rồi y lườm nhẹ một cái, nửa đùa nửa thật: "Ngươi cứ như vậy khiến ta nghi ngờ ngươi phải chăng đã thích ta rồi đấy. Nói gì thì nói, ta cũng là một tiểu ca nhi, ngươi gần đây sao lại cứ dính lấy ta mãi vậy?"
Thật ra Tống Lễ Khanh cũng không phải không nhận ra sự thân cận quá mức của Cố Hồng Nghĩa những ngày qua. Chỉ là y sợ bản thân đa tình, lại ngại ngùng không dám hỏi. Nay nghe Cố Hồng Nghĩa nói thế, rốt cuộc nhịn không được, đem lòng nghi hoặc bấy lâu trong dạ nói ra.
Bạn thấy sao?