Chương 13: Khắc khẩu
"Tiểu nhị, hai ngày trước ta từng hỏi, chẳng phải ngươi nói bộ hôn hục này không bán sao?"
Chỉ thấy một nữ tử mặc hồng y, thần sắc giận dữ, đi thẳng tới trước mặt Cố Hồng Vũ cùng tiểu nhị. Phía sau nàng còn có một vị nữ tử áo dài màu vàng nhạt bước theo sát.
"Nay vì sao lại bán? Ngươi là cố ý làm khó phủ Thượng thư chúng ta?"
Cố Hồng Vũ vốn đã thấy hai nữ tử này có phần quen mặt, giờ nghe đến hai chữ "Phủ Thượng thư" liền chợt nhớ ra.
Nữ tử áo đỏ là Hà Nguyệt Nhi - ái nữ của Lại bộ Thượng thư. Còn người mặc y phục vàng nhạt kia càng không xa lạ – chính là biểu tỷ xa bên ngoại của Tô Tòng Nguyện, tên gọi Tô Ngọc Nhi.
Đời trước, hai người này chẳng ít lần ức hiếp Tô Tòng Nguyện, trong lòng Cố Hồng Vũ đối với họ vốn chẳng mấy thiện cảm.
"Quả thật bộ hôn phục này ban đầu không bán," tiểu nhị nói, "nhưng vị công tử đây là bằng hữu của chủ nhân chúng ta."
"Gần đây hôn kỳ sắp tới, hôn phục lại vẫn chưa chuẩn bị kịp. Chủ nhân nhà ta liền đem bộ hôn phục này làm lễ vật, tặng cho vị công tử này."
Tiểu nhị biết Cố Hồng Vũ không muốn lộ thân phận là chủ nhân của cửa tiệm, nên mới lấy danh "bằng hữu của chủ nhân" để xưng hô.
"Quả là như thế," Cố Hồng Vũ cũng thuận theo mà giải thích, "bộ hôn phục này vốn không bán. Chỉ là bằng hữu thấy ta lâm vào thế khó, nên mới ra tay giúp đỡ."
Tiểu nhị lại nói: "Trong tiệm ta còn có nhiều mẫu khác, đều là những kiểu mới nhất, chất liệu và hình dáng đều được chế tác tinh xảo không kém. Tiểu thư có thể xem qua."
"Nếu tiểu thư thật lòng yêu thích kiểu dáng này, mà hôn lễ chưa gấp gáp, có thể đặt thêu riêng một bộ. Bộ hôn phục này mất ba năm mới hoàn thành, đến lúc đó ắt sẽ là kiểu mẫu thịnh hành nhất trong kinh thành."
Nhưng Hà Nguyệt Nhi rõ ràng chẳng hài lòng chút nào. Cách ngày thành thân của nàng chưa đầy một năm, muốn thêu xong một bộ mới e không kịp.
Nàng vốn định đoạt lấy bộ Hôn phục này để trở thành người đầu tiên mặc nó trong kinh, ý nghĩa ấy sao có thể xem nhẹ?
"Bộ Hôn Phục này có ba phần, không rõ công tử muốn thành hôn với một vị ca nhi hay là một vị cô nương?" Tô Ngọc Nhi bỗng hỏi.
Bởi vì đây là Hôn Phục trưng bày nên được thêu ba phần, thành ra người ngoài không rõ đối tượng thành thân là ca nhi hay cô nương.
"Một vị ca nhi. Có gì sao?" Cố Hồng Vũ hơi nghi hoặc.
"Nếu là ca nhi thì dễ rồi," Tô Ngọc Nhi cười nói, "Nguyệt Nhi là nữ tử, chẳng hay công tử có thể nhường lại phần hôn phục nữ tử này cho Nguyệt Nhi? Như vậy chẳng phải đôi bên đều vui vẻ?"
"Sợ là không tiện," Cố Hồng Vũ khẽ nhíu mày.
Bộ Hôn Phục này đã được trưng bày nơi đây bao lâu, trong kinh thành tất nhiên đã có không ít người từng trông thấy. Nếu nhường lại cho Hà Nguyệt Nhi, không biết sẽ dẫn tới bao nhiêu lời dị nghị.
Bạn thấy sao?