Chương 129: Không có nhược điểm
"Ta... ta nào có gây náo loạn? Rõ ràng là đám hạ nhân vu oan cho ta. Ta chẳng qua chỉ nói mấy câu, hắn lại tự mình hiểu sai, ta thì có thể làm gì? Tô phủ kia là cái quy củ gì chứ! Về sau ta cũng chẳng buồn bước chân tới nữa! Tô phu nhân kia cũng chẳng có chút thành ý nào, thật khiến ta nhìn lầm người." - Triệu Vũ Nhu tức giận nói.
"Thôi đi... Về nhà thôi. Dù sao nàng cũng đâu thật lòng muốn qua lại với nhà bọn họ." - Tô Minh Chính thở dài một hơi, sống lưng vốn đang thẳng cũng dần rũ xuống.
Thế là xe ngựa nhà Tô Minh Chính rời đi trong âm trầm, không vui. Một bên khác, tiền viện Tô phủ thì trống chiêng rộn rã, không khí vô cùng náo nhiệt. Các khách khứa được mời đều rảo bước tới đại sảnh dự lễ, ai nấy đều mong ngóng được thấy mặt tân lang tân nương.
Tô Tòng Nguyện cũng bị bầu không khí vui tươi ấy làm cho tâm tình tốt hơn không ít, chỉ là trong lòng thoáng hiện chút nhớ mong không khỏi nghĩ tới Cố Hồng Vũ.
...
Tây Bắc – Mạc Thành
"Thế nào? Có tra được điểm yếu nào của hắn chưa?" - Cố Hồng Vũ ngồi ngay ngắn, giọng trầm thấp hỏi.
Đã nhiều ngày nay, chàng phái người âm thầm điều tra mối quan hệ giữa Triệu Tố Văn và người Khương, đồng thời dò xét thế lực đứng sau hắn trong triều. Đến khi hồi kinh, muốn hạ thủ thì cần phải nắm giữ chứng cứ xác thực mới có thể một đòn diệt trừ tận gốc.
"Không có. Đối phương giấu quá kỹ, căn bản không lần ra manh mối. Có khi nào là chúng ta đoán sai?" - Hứa Cường đáp. Hắn chính là đội trưởng tổ mật thám mà Cố Hồng Vũ đích thân bồi dưỡng, cũng là người hết mực trung thành và đáng tin.
"Không có khả năng, suy đoán của ta chắc chắn không sai. Đổi hướng điều tra thử xem, tỷ như thư tín, xem có bồ câu đưa tin hay thư ưng bay đến từ phủ Triệu hay không, nhớ ngăn lại cho kín đáo. Dạo gần đây chúng ta đóng quân ở Mạc Thành, người của đối phương e rằng chưa dám trực tiếp xuất hiện." - Cố Hồng Vũ nói, ánh mắt lạnh như sương.
"Còn thế lực đứng sau Triệu Tố Văn, tra ra được gì chưa?" – Hắn hỏi tiếp.
"Tạm thời chỉ có thể xác định thế lực sau lưng hắn rất lớn, bước đầu suy đoán là có liên quan đến Phủ Quốc Công. Nhưng tất cả đều được che giấu quá kỹ, không có chứng cứ xác thực." - Hứa Cường đáp.
"Chim bay tất để lại dấu, tất sẽ có sơ hở. Phán đoán này của ta hẳn không sai lệch nhiều, cứ cẩn thận tra tiếp. Phủ Quốc Công dù là nhà ngoại Tam hoàng tử, nhưng cũng không thể dễ dàng tín nhiệm một người như Triệu Tố Văn nếu không nắm được nhược điểm nào đó trong tay. Triệu Tố Văn nhất định từng lưu lại chứng cứ gì đấy, chỉ là được giấu quá sâu mà thôi." - Cố Hồng Vũ trầm ngâm nói.
"Mỏ bạc bên kia, chứng cứ và chứng nhân đã thu thập đủ cả rồi chứ?" – Cố Hồng Vũ trầm giọng hỏi.
"Đã thu thập xong. Việc tra xét mỏ bạc tương đối thuận lợi, mấy tên sơn phỉ kia cũng bằng lòng phối hợp điều tra." – Hứa Cường đáp.
Những ngày qua, người của Cố Hồng Vũ đã nhiều lần tiếp xúc với đám sơn phỉ để nắm rõ tình hình thực tế. Dẫu sao họ vốn cũng là dân thường bị bức ép, nay lại mong chuộc tội, nên sẵn sàng phối hợp.
Bạn thấy sao?