Chương 128: 128
"Ta thì biết giải quyết sao đây? Chẳng lẽ lại trực tiếp sai người đuổi bọn họ ra ngoài?" Tô đại nhân nhăn mày than thở.
"Ta mặc kệ ngươi dùng cách gì, tóm lại hôm nay đại hôn của Chiêu Nhi, không thể để xảy ra nửa điểm sai sót. Người là do ngươi mời đến, chuyện cũng do ngươi mà ra, thì ngươi phải là người đứng ra giải quyết!"
Tô phu nhân càng nói càng giận, giọng điệu cũng lạnh lẽo hẳn. Dứt lời liền hừ một tiếng, không thèm để ý tới Tô đại nhân nữa mà xoay người bỏ đi.
"Này... nhưng mà, ta biết ăn nói thế nào đây..." Tô đại nhân đưa tay định giữ lại nhưng rồi buông xuống, nghĩ đến mấy chuyện mình làm gần đây quả thực là có lỗi, đành im lặng không dám giữ phu nhân.
"Phu nhân, cứ để một mình lão gia xử lý vậy liệu có ổn không? Dù sao mấy năm nay lão gia nhìn cũng chẳng ra dáng gia chủ cho lắm..." Đào Hồng ở bên cạnh có chút lo lắng cất lời.
"Ngươi yên tâm, Tô Trung Hoài còn chưa đến mức hồ đồ. Dù có xuống dốc thì cũng từng là người từng trải, một chuyện nhỏ như vậy hẳn là xử lý được." Tô phu nhân lạnh nhạt đáp, vẻ mặt không hề đặt chuyện đó trong lòng.
"Nói mới nhớ, sao kiệu hoa còn chưa tới? Ngươi phái người ra đường xem thử đi." Tô phu nhân liếc nhìn canh giờ, lẩm bẩm.
"Phu nhân yên tâm, sớm đã có người được sai đi rồi. Nghe nói sắp đến nơi, chắc không chậm trễ đâu. Hôn sự lần này coi như đã định rồi." Đào Hồng mỉm cười an ủi.
"Nếu sắp đến, liền bảo hạ nhân giục lão gia tử chuẩn bị đón khách cho chu đáo, bên kia Mặc Trúc Uyển cũng phải căn dặn trước một tiếng. Hôm nay là ngày đại hỉ, không thể lại để thêm chuyện phiền lòng gì." Tô phu nhân dặn dò.
Bên kia
Tô phu nhân vừa rời đi, Tô đại nhân chỉ còn cách đích thân đi tìm Tô Minh Chính. Dù sao cũng là hôn lễ của nhi tử, không thể để xảy ra sai sót.
"Minh Chính à, phu nhân ngươi thật sự quá không biết quy củ. Hôm nay là đại hôn của Chiêu Nhi, ngươi cũng biết thằng bé tuổi không còn nhỏ, chuyện thành thân vốn đã trắc trở, nếu lại có chuyện gì, chẳng phải là càng khó xoay sở? Chi bằng ngươi đưa nàng về trước đi, ta sẽ chọn ngày khác mời hai vợ chồng tới dùng bữa, coi như bù lễ." Tô đại nhân khẽ giọng khuyên.
Tô Minh Chính nghe xong thì đỏ mặt tía tai, thật không ngờ mình lại có ngày bị đuổi khỏi yến tiệc:
"Thật sự là thất lễ, Vũ Nhu mấy năm nay được ta nuông chiều quá mức, đến cả phép tắc cũng quên mất. Đợi lát nữa ta nhất định sẽ dạy dỗ lại nàng. Chỉ là... giờ mà về ngay, mặt mũi ta biết để vào đâu đây? Tô huynh, liệu có thể nể mặt ta một chút, để ta trấn an nàng, không để nàng gây chuyện?"
Tô đại nhân thầm thở dài. Ông cũng biết nếu lúc này đuổi người ra khỏi tiệc thì đúng là khiến Minh Chính mất hết mặt mũi, nhưng nếu thật sự có chuyện gì xảy ra, ông cũng chẳng biết ăn nói ra sao với phu nhân và các con.
"Chuyện này... e là không ổn. Minh Chính, ngươi cũng rõ mấy tháng gần đây ta liên tục làm sai, con cái trong nhà đã vì ta mà chịu nhiều vạ lây. Nếu hôm nay hôn lễ Chiêu Nhi lại xảy ra chuyện, thì ta thật không còn mặt mũi nào đối diện với thê tử và bọn nhỏ."
Bạn thấy sao?