Chương 126: 126
"Ta cũng đoán là như vậy. Nếu ngươi không muốn gặp, ta sẽ đến nói một tiếng với nàng, tránh để nàng cứ mãi đợi trong sương phòng." Tô phu nhân ôn tồn nói, "Nếu ngươi không thích những cuộc giao tế nơi tiền viện, chi bằng quay về tiểu viện của ngươi. Ta sẽ sai người tu sửa lại một phen, nơi ấy dù sao cũng yên tĩnh hơn."
Tiểu viện của Tô Tòng Nguyện vốn đã được tu sửa từ trước khi hồi môn, vẫn luôn được giữ nguyên cho chàng. Từ xưa, tiểu thư hoặc thiếu gia nhà quan viên, sau khi thành thân, viện riêng thường được giữ lại, phòng khi một ngày nào đó họ trở về, mà không có chỗ nghỉ ngơi, thì chẳng phải để người đời chê cười hay sao.
Hơn nữa, nhân khẩu trong Tô phủ không nhiều, tiểu viện kia lại nằm lệch về phía sau, nay Tô phu nhân cũng chẳng còn thành kiến gì với Tô Tòng Nguyện, một góc viện nhỏ mà thôi, cứ để đó cũng chẳng ảnh hưởng gì.
"Tân nương tử vẫn chưa tới sao?" Tô Tòng Nguyện khẽ hỏi.
"Không lâu nữa đâu, đợi đến lúc tới sẽ có người báo cho ngươi, cứ yên tâm." Tô phu nhân đáp lời.
Tô phu nhân đã đích thân an bài như vậy, Tô Tòng Nguyện cũng không tiện khước từ, liền theo nhà hoàn quay về tiểu viện cũ của mình. Dù sao, những người ở tiền viện thật sự quá mức niềm nở khiến y khó lòng ứng phó nổi.
An trí xong xuôi cho Tô Tòng Nguyện, Tô phu nhân mới quay lại hậu viện, đến gặp Triệu Vũ Nhu – cũng là vị Tô phu nhân của Thị Lang Hộ Bộ.
"Thế nào rồi? Hắn có chịu gặp ta không?" Triệu Vũ Nhu vừa thấy Tô phu nhân bước vào liền vội vàng đứng dậy hỏi, ánh mắt không khỏi nhìn ra phía sau bà.
"Người ta đã không muốn gặp ngươi, ngươi còn trông mong gì nữa." Tô phu nhân thấy nàng cứ mãi dòm ngó phía sau, liền kéo nàng ngồi xuống.
"Hay là để ta tự đến gặp hắn đi. Tỷ tỷ tốt, người để ta nhìn hắn một cái thôi." Triệu Vũ Nhu khẩn cầu.
Nếu Tô Tòng Nguyện không chịu đến, thì nàng tự mình đến, chẳng lẽ còn không gặp được?
Tối qua, Tô phu nhân- Triệu Vũ Nhu từng chủ động nhắc đến việc này với Tô đại nhân, định nhân tiệc cưới hôm nay mà đem chuyện nói rõ, nhưng không ngờ còn chưa kịp mở lời thì người kia đã đi trước một bước. Nay Tô Tòng Nguyện chẳng buồn nhìn mặt nàng. Xưa kia chẳng qua chỉ là thứ tử của một nhà quan ngũ phẩm, vậy mà giờ lại một bước lên mây, hóa thành phượng hoàng, rành rành là dọn sạch mọi quan hệ cũ.
"Vũ Nhu, ngươi an phận một chút đi. Tòng Nguyện đứa nhỏ này cứng cỏi lắm, ngươi có đến hắn cũng chưa chắc chịu gặp. Hơn nữa, chuyện của hắn với Cố tướng quân cũng đâu phải không có lý lẽ. Việc của Ngọc Nhi không liên quan đến ngươi và Minh Chính, ngươi cũng đừng can thiệp làm gì." Tô phu nhân nhẫn nại khuyên giải.
Người ta đã nói không muốn gặp, ngươi còn cứ nhất quyết tìm tới, chẳng phải là khiến người ta chán ghét thêm sao? Hôm nay vốn là ngày cưới của nhi tử ta, việc đã đủ rối ren, Triệu Vũ Nhu này còn muốn ta đi cầu tình giúp nàng, thật chẳng biết điều.
"Nhưng trong lòng ta vẫn băn khoăn không yên, cứ thấy nên đến xin lỗi hắn một tiếng. Ngươi là mẫu thân của hắn, nếu ngươi chịu nói giúp, hắn chắc cũng không đến nỗi cự tuyệt ta. Tỷ tỷ tốt, ngươi giúp ta lần này thôi!" Triệu Vũ Nhu vẫn chưa chịu buông tha.
Bạn thấy sao?