Chương 124: Tô đại nhân phiền lòng
Tô Minh Chính ngồi xe ngựa hồi phủ, vừa vặn gặp xe Tô phu nhân trở về sau chuyến lễ Phật tại chùa Vĩnh An. Hắn liền bước tới, đỡ tay phu nhân, nhân tiện định cùng nàng nói chuyện về việc của Tô Ngọc Nhi.
"Phu nhân hồi phủ rồi, lần này lễ Phật có thuận lợi không?" Tô Minh Chính mở lời trước.
"Cũng tạm ổn," Tô phu nhân đáp, "thiếp có dâng không ít tiền dầu mè, hi vọng Phật Tổ sẽ phù hộ cho Tô phủ ta."
Quả thực lần này Tô phu nhân có điều lo lắng trong lòng, nên mới dâng cúng không ít, mong cầu Phật Tổ ban phúc, giảm tai.
Nàng lại ngẩng đầu nhìn kỹ, bất giác chau mày: "Lão gia sắc mặt u ám, chẳng hay lại gặp chuyện chẳng lành gì?"
Tô đại nhân mấy ngày qua vì việc của Ngọc Nhi mà phiền lòng lo nghĩ, ăn ngủ không yên, thân thể tiều tụy thấy rõ. Mới hơn nửa tháng phu nhân rời phủ, vậy mà trông lão gia như già đi mười tuổi.
"Ây, vẫn là việc Ngọc Nhi mà thôi," Tô đại nhân than, "ta định đưa con bé về Mẫn Châu, nó lại sống chết không chịu. Lại thấy nó thành tâm nhận lỗi, dù gì cũng là ái nữ mà ta thương yêu mười mấy năm qua, lòng cha nào nỡ đoạn tuyệt. Bởi vậy trước tạm an trí nó tại biệt trang ngoài thành. Thế nhưng nay..."
Chưa dứt lời, đã bị một tiếng thét the thé cắt ngang.
"Cái gì? Ngươi đem Ngọc Nhi đặt ở biệt trang ngoài thành?!"
Tô phu nhân nghe vậy thì chấn động, không giữ được bình tĩnh, lớn tiếng quát lên. Xưa nay nàng luôn giữ dáng vẻ đoan trang ôn nhu trước mặt Tô đại nhân, nay lại thất thố đến vậy, khiến Tô đại nhân ngẩn người, ngơ ngác nắm lấy tay nàng, không thể tin được hiền thê ngày thường lại có lúc kích động như thế.
Tô phu nhân cũng lập tức tự biết thất thố, vội thu liễm thần sắc, trở lại dáng vẻ nhu mì dịu dàng như xưa.
"Lão gia, là thiếp lỡ lời... chỉ là việc này quá đỗi bất ngờ, thiếp nhất thời không thể kịp nghĩ thấu. Chẳng phải trước đó đã quyết đưa Ngọc Nhi về Mẫn Châu sao? Sao giờ lại thay đổi chủ ý? Việc này... biết phải ăn nói với Cố tướng quân thế nào cho phải?
Tất cả cũng bởi thiếp dạy con không nghiêm, khiến Ngọc Nhi vướng phải đại họa. Nếu vì thế mà liên lụy đến Tô phủ, thiếp đây chính là tội nhân thiên cổ, có chết vạn lần cũng không thể chuộc tội!"
Nói rồi, bà như một cành hoa lê đới vũ nhào vào lòng Tô đại nhân, khóc nức nở.
"Đều là lỗi của thiếp, là thiếp sai cả... Giá như năm xưa không sinh ra nghiệt nữ này thì tốt biết mấy... Ô ô ô..."
Tô đại nhân vội ôm lấy, an ủi: "Thôi, lỗi là ở ta, là người làm cha chưa biết dạy con. Phu nhân chớ trách mình, cũng đừng khóc nữa. Tô gia lúc này còn chưa đến mức nguy ngập, nàng cũng đừng quá lo. Mới lễ Phật trở về, thân thể lại yếu, mau về phòng nghỉ ngơi cho khoẻ. Đợi phu nhân bình tâm lại, ta sẽ cùng nàng bàn tiếp chuyện này."
Tô đại nhân thuở còn trẻ đã đem lòng ái mộ vẻ nhu nhược yếu đuối của Tô phu nhân, càng khiến lòng trượng phu của hắn dâng cao, muốn hết lòng bảo hộ. Nay thấy bà khóc đến run người, thở dốc từng hồi, lại nhớ thân thể bà vốn đã không khỏe, liền không dám nhiều lời, chỉ đành phó thác hạ nhân dìu nàng hồi phòng nghỉ ngơi.
Bạn thấy sao?