Chương 123: 123
Ngọc Thành
"A Khanh hôm nay muốn đến xem đổ thạch phải không? Ta hiện cũng rảnh rỗi, chẳng hay có thể theo cùng để mở mang kiến thức không?" – Cố Hồng Nghĩa ôn hòa hỏi.
Tối qua, Cố Hồng Nghĩa cùng Tống Lễ Khanh đã đến Ngọc Thành. Suốt dọc đường, lo Tống Lễ Khanh gặp chuyện bất trắc, Cố Hồng Nghĩa luôn đi cùng một xe ngựa với y. Dù sao xe ngựa của quan gia, lũ đạo tặc thường chẳng dám manh động.
Huống hồ bản thân Cố Hồng Nghĩa cũng luyện qua công phu. Tuy không sánh bằng Cố Hồng Vũ, nhưng võ nghệ cũng vào hàng thượng thừa. Trong mắt hắn, nếu chẳng may có biến, chừng ấy cũng đủ bảo toàn tính mạng cho cả hai.
Suy cho cùng, từ nhỏ hắn đã được lão Hầu gia đích thân rèn dạy. Lão nhân kia tính tình nghiêm khắc, lại đặt kỳ vọng lớn lao, bởi trưởng tử đã không còn, nên kỳ vọng đều đặt cả lên thân tôn tử.
Tống Lễ Khanh được Cố Hồng Nghĩa mời ngồi chung xe, tự nhiên là vui vẻ đồng ý. Trên đường, y không quên khéo léo kéo gần quan hệ giữa hai người.
Từ khi phát hiện Cố Hồng Nghĩa có chút ưa thích vẻ ngoài của mình, Tống Lễ Khanh liền biết lợi dụng ưu thế sẵn có để chiếm hảo cảm. Thường chẳng cần làm gì nhiều, chỉ đôi chút thân cận, ánh mắt đa tình, hay đôi khi ngẫu nhiên tiếp xúc tay chân trong không gian chật hẹp của xe ngựa - tất cả đều không quá đáng, lại đủ khiến người động tâm.
Quả nhiên, mỹ nhân kế này đã có tác dụng. Chỉ mấy ngày ngắn ngủi, xưng hô của Cố Hồng Nghĩa với y đã từ "Lễ Khanh" khách khí biến thành "A Khanh" đầy thân mật. Tống Lễ Khanh thậm chí còn phát hiện, Cố Hồng Nghĩa dường như bắt đầu có chút lệ thuộc vào sự hiện diện của mình. Điều ấy khiến tâm tình y những ngày qua rất mực khoái trá.
"Cố đại ca chẳng phải đến đây vì công vụ hay sao? Không cần đến quan phủ trước một chuyến à?" - Tống Lễ Khanh mỉm cười hỏi.
Tuy rằng y cũng muốn có người đồng hành, nhưng xét đến việc Cố Hồng Nghĩa phụng mệnh triều đình đến Ngọc Thành, y không muốn làm chậm trễ công việc của đối phương.
Hơn nữa, nơi như phòng đấu giá hay trường đổ thạch ở Ngọc Thành vốn phức tạp hỗn tạp, Cố Hồng Nghĩa lại là người nghiêm cẩn, Tống Lễ Khanh không dám chắc hắn có hứng thú với những chốn như vậy hay không.
"Không vội, ta đã lệnh cho người bên dưới đi dò xét trước." - Cố Hồng Nghĩa đáp.
Ngọc Thành vốn xưa nay không có đại án gì, những năm trước hắn đều phái người đến thay mình. Lần này vì Tống Lễ Khanh muốn tới, nên hắn mới chủ động đi cùng. Trong lòng Cố Hồng Nghĩa, những chuyện vặt ấy giao cho thủ hạ xử lý là được, không cần tự thân nhọc lòng.
Hiện tại, điều khiến hắn bận tâm nhất chính là sự an nguy của Tống Lễ Khanh. Hắn dần nhận ra bản thân đã có chút... để tâm đến y. Trước kia, hắn chưa từng vì ai mà bỏ bê công vụ như vậy.
"Được thôi, nhưng trường đổ thạch có phần hỗn loạn, ngươi sẽ không thấy khó chịu chứ?" – Tống Lễ Khanh thử dò hỏi.
Quả nhiên lời vừa dứt, lông mày Cố Hồng Nghĩa liền chau lại, lộ vẻ không thích.
"Nếu ngươi không quen, hay là ngươi cứ ở lại khách điếm nghỉ ngơi. Mấy ngày đường mệt nhọc, cũng nên tĩnh dưỡng một chút." - Tống Lễ Khanh thấy thế vội nói. Nếu không thích, thì không đi cũng chẳng sao.
Bạn thấy sao?