Chương 120: 120
Tô Tòng Nguyện cùng Tô phu nhân hàn huyên đôi câu, rồi Tô phu nhân cũng cáo từ rời đi.
Suy cho cùng, giữa Tô Tòng Nguyện và Tô phu nhân vốn không phải thân thiết, càng khó có tiếng nói chung. Lần này đến cũng chỉ vì đưa thiệp mời, dẫu sao thân phận Tô Tòng Nguyện nay cũng đã khác xưa, nước lên thì thuyền lên, mời y dự hôn lễ cũng là để thêm phần thể diện.
Hơn nữa, hôn sự gần kề, Tô phu nhân còn vô số chuyện cần lo liệu, nên cũng không tiện lưu lại lâu.
Tô phu nhân đi rồi, Tô Tòng Nguyện liền vội vã quay lại hậu viện xem thỏ. Mới rồi Bạch Chỉ có nói, con thỏ kia chẳng phải nhiễm bệnh mà là... mang thai. Tô Tòng Nguyện nghe tin liền mừng rỡ, không chờ thêm được liền lập tức chạy thẳng ra hậu viện.
"Lang quân, người đi chậm chút nào, con thỏ vẫn còn ở trong viện, lại đâu thể chạy mất." Bạch Chỉ thấy y chạy vội vàng, bật cười nói.
Từ sau khi Cố Hồng Vũ rời đi, Tô Tòng Nguyện hiếm khi có tâm tình vui vẻ như lúc này. Bạch Chỉ ngoài miệng tuy bảo y đi chậm lại, nhưng bản thân cũng theo sau chạy theo, không có ý định cản trở.
"Nó tuy không chạy được, nhưng lòng ta lại không nén nổi kích động. Phủ tướng quân chúng ta, rốt cuộc cũng có hỷ sự rồi." Tô Tòng Nguyện nhoẻn cười, "Ta định viết thư báo tin này cho phu quân."
Những ngày qua, hễ có chuyện thú vị gì, Tô Tòng Nguyện đều muốn kể lại cho Cố Hồng Vũ. Nhưng Cố Hồng Vũ lại chẳng có mặt ở đây, đành phải chép từng điều nhỏ lên giấy, gom góp lại từng trang thư như ghi nhật ký, chờ khi Cố Hồng Vũ có thư hồi âm thì sẽ gửi đi.
"Lang quân nói cũng phải, mà tính ra chắc thư hồi âm của tướng quân cũng sắp tới rồi." Bạch Chỉ đáp. Thư của Tô Tòng Nguyện gửi đi cũng đã được mấy ngày, tính ra thì Cố tướng quân hẳn đã nhận được.
"Vậy sao? Nếu thế thì tốt quá rồi." Tô Tòng Nguyện cười rạng rỡ, trong lòng không khỏi thầm hỏi, không biết phu quân có đoán được tâm tư này của mình hay không...
Mạc Thành
"Tướng quân, việc người giao phó, thuộc hạ đều đã điều tra rõ ràng." - Thạch Đầu bẩm báo.
Dựa theo ký ức kiếp trước, trận cướp bóc lần này tuyệt chẳng đơn giản. Vì vậy, trước khi đến Mạc Thành, Cố Hồng Vũ đã cho Thạch Đầu dẫn theo một tiểu đội cưỡi khoái mã đến trước dò la tung tích bọn cướp.
"Làm không tồi, ta còn tưởng ngươi phải mất mấy ngày mới quay về." Cố Hồng Vũ nói.
Bởi đời trước, chuyện này từng dấy lên sóng to gió lớn, đến mức vị Võ trạng nguyên kia cũng bị xử tử để trấn an lòng người. Vừa nhìn liền biết có ẩn tình phía sau.
"Việc này tuy phiền phức, nhưng cũng không quá khó. Đám sơn phỉ kia phần lớn vốn là dân cư dưới chân núi, chứ không phải hạng hung đồ thật sự. Khi ta mới đến, bọn chúng đều ẩn trong núi, không dám đối đầu trực diện với quan binh.
Sau đó, ta chuyển sang dò hỏi khắp các thôn làng quanh đó. Tướng quân, người đoán xem? Quả nhiên đúng như người dự liệu - phần lớn tráng đinh trong thôn đều biến mất, chỉ còn lại phụ nữ, trẻ nhỏ và người già. Hơn nữa, ai nấy đều tỏ ra cực kỳ sợ hãi trước quan binh." - Thạch Đầu nói tiếp.
Bạn thấy sao?