Chương 119: Tô phủ có hỉ
Tướng quân phủ
Tô Tòng Nguyện đang chăm sóc Tiểu Bạch. Thỏ con mấy ngày nay cứ uể oải, đến cả món cải thìa thường ngày yêu thích cũng chẳng buồn gặm, khiến y trong lòng lo lắng khôn nguôi. Nghe nói thỏ là loài dễ sinh bệnh, huống hồ con thỏ này lại là do Cố Hồng Vũ đích thân bắt về tặng cho y, y sao có thể cam lòng để nó yểu mệnh mà chết?
"Bạch Chỉ, Tiểu Bạch mấy hôm nay cứ ủ rũ không yên, chi bằng mời đại phu đến xem qua một lượt." - Tô Tòng Nguyện vừa vuốt ve thỏ con, vừa khẽ nói.
"Phải đó, nên gọi đại phu tới xem mới được. Xưa nay nó là kẻ ăn khỏe nhất, nay đột nhiên sinh lười, e rằng là mắc bệnh rồi. Lang quân thân thể vốn yếu, nên tránh gần mấy thứ tiểu vật này, kẻo lây bệnh lại không hay." - Bạch Chỉ nói rồi bước tới, nhẹ nhàng kéo Tô Tòng Nguyện lui ra xa thỏ con, vẻ mặt đầy lo lắng.
"Không sao đâu, ta đâu đến nỗi yếu nhược như vậy, một con thỏ nhỏ chẳng thể nào khiến ta sinh bệnh được." – Tô Tòng Nguyện thấy Bạch Chỉ cẩn trọng như thế thì bật cười, thỏ ôn nào dễ lây sang người như vậy.
Hai người còn đang nói cười, thì Lật Tử tất tả chạy vào, dáng vẻ khẩn trương:
"Lang quân! Tô phu nhân tới, hiện đang chờ trong tiền sảnh, người mau ra gặp."
"Tô phu nhân đến? Chẳng hay Tô phủ lại xảy ra chuyện gì?" - Tô Tòng Nguyện chau mày, chẳng lẽ phụ thân lại gây chuyện?
"Quả thực có chuyện, nhưng là hỉ sự, không phải tai họa. Nghe nói đại thiếu gia sắp thành hôn, Tô phu nhân đến đưa thiệp mời." – Lật Tử đáp, giọng mang đôi phần cảm khái.
Chuyện này đúng là bất ngờ, năm ngoái còn chưa nghe gì về việc đính thân, vậy mà mới qua hai tháng đã sắp thành thân. Một chút gió cũng chẳng lọt ra ngoài.
Kỳ thực hôn sự giữa Tô Chiêu và Hạ tiểu thư có phần vội vã. Ban đầu, Tô Chiêu đi cầu học là để tìm thời cơ thưa lại với song thân việc muốn cầu hôn, dự định năm sau đính hôn, mùa thu thành thân. Nào ngờ vừa về nhà thì liên tiếp xảy ra biến cố, chẳng tìm được dịp nào thích hợp để mở lời. Mãi đến khi Triệu Thuần đến nhà làm loạn, Tô Chiêu mới đành thổ lộ tâm ý.
Tô phủ danh tiếng đã bị hao tổn nghiêm trọng sau những chuyện vừa qua, Tô phu nhân lo ngại đêm dài lắm mộng, vội vã sắp xếp cho Tô Chiêu hồi thư viện cầu hôn. Cũng may Hạ gia xem trọng phẩm hạnh và học vấn của Tô Chiêu, tuy có phần bất mãn với phụ thân y nhưng cũng không làm khó dễ.
Chỉ là Hạ phụ căn dặn, chớ có học theo phụ thân mình, quân tử phải lấy chữ tín làm đầu. Tô Chiêu vâng vâng dạ dạ, lời nào cũng kính cẩn, mới khiến Hạ gia an lòng. Dù sao Tô Chiêu cũng là học trò do chính Hạ phụ dạy dỗ, đối với nhân phẩm của y, ông cũng có phần tin tưởng.
Tô phu nhân dạo này tâm tư trĩu nặng, chỉ sợ Tô phủ lại gây ra chuyện không hay, hỏng cả hôn sự. Dù sao Hạ gia là danh môn thanh lưu, nếu Tô phủ tiếp tục dậy sóng, hôn sự này e khó thành. Vậy nên mới gấp gáp định ngày cưới, cũng để chính mình được yên lòng.
Vì thế, Tô phu nhân mấy ngày nay sắc diện hồng hào, khí sắc tươi tắn hẳn lên. Khi Tô Tòng Nguyện bước vào sảnh, thấy bà vẻ mặt rạng rỡ, cười nói niềm nở, thì trong lòng cũng phần nào nhẹ nhõm.
Y hành lễ vấn an, rồi hai người ngồi lại hàn huyên. Dù thuở nhỏ ở Tô phủ từng chịu không ít uất ức, mà trong đó phần nhiều là từ tay Tô phu nhân, nhưng nay Tô Tòng Nguyện đã chẳng còn oán hận. Chung quy mọi lỗi lầm cũng chẳng thể chỉ quy lên một mình bà, hơn nữa hiện giờ thái độ của Tô phu nhân đã thay đổi rất nhiều, đối với y cũng ôn hòa, thậm chí còn mang theo đôi phần áy náy.
Suy cho cùng, người làm sai là Tô Trung Hoài, bà chẳng qua trút giận nhầm lên con trẻ, nay nghĩ lại cũng thấy không phải lẽ.
"Không biết đại ca định ngày thành thân vào hôm nào?" - Tô Tòng Nguyện hỏi.
"Ngươi xem trí nhớ ta đấy, trò chuyện nãy giờ lại quên mất chính sự. Ngày cưới định vào cuối tháng này, ngươi nhất định phải đến dự cho đủ lễ. Dù sao cũng là đệ đệ của Chiêu nhi." - Tô phu nhân đáp, mặt mày hớn hở.
Nhìn thần sắc vui tươi của bà, hẳn là việc hôn sự lần này khiến bà vô cùng mãn nguyện.
"Nhất định sẽ tới. Có điều hôn sự này chẳng phải có phần vội vã sao?"- Tô Tòng Nguyện gật đầu, song trong lòng vẫn thấy kỳ lạ. Huynh trưởng thành thân, lẽ nào lại vội như thế? Liệu mọi việc đã chuẩn bị chu toàn?
"Đúng là hơi gấp, nhưng cũng là do cái tên Tô Trung Hoài gây họa liên tiếp, ta sợ lại xảy ra chuyện gì mất mặt nữa, nên đành thúc giục Chiêu nhi sớm định ngày." - Tô phu nhân vừa nhắc tới Tô đại nhân, liền nghiến răng kèn kẹt.
Cũng đúng thôi. Nếu không phải vì Tô đại nhân gây tai tiếng, thì với văn tài của hai huynh đệ, chẳng thiếu nhà khuê các muốn gả vào. Nhưng giờ thanh danh đã tổn, chuyện hôn sự tự nhiên cũng lắm phần trắc trở. Qua thêm một hai năm nữa, e là cô nương tốt đều bị người khác cướp mất.
"Nhưng từ khi biết việc này, ta liền bắt tay chuẩn bị. Nay năm hết tết đến, chọn mua vật dụng cũng tiện lợi, nên tiệc cưới không có gì khó khăn. Hạ tiểu thư bên kia, hỷ phục đều là do chính tay nàng thêu từ khi còn chưa đầy mười lăm, mọi sự đều đã chuẩn bị sẵn." - Tô phu nhân tiếp lời.
Tuy hôn sự vội vàng, nhưng là chuyện cả đời của con trai, sao bà nỡ để qua loa? Huống chi nàng dâu tương lai lại là người khiến bà vô cùng hài lòng.
"Vậy thì tốt rồi. Chỉ sợ nếu quá hấp tấp, khiến bên tân nương không vui thì không hay." - Tô Tòng Nguyện nhẹ nhàng nói, lòng cũng yên phần nào. Thành thân là chuyện cả đời, ai lại không mong có một hôn lễ vẹn toàn?
"Ta cũng từng là tân nương của người ta, lẽ nào lại không hiểu lòng nữ nhi? Tất nhiên sẽ lo liệu cho vẹn toàn, sao có thể để con dâu ta phải chắp vá thiệt thòi?" - Tô phu nhân nói.
Bà đối với Hạ tiểu thư vô cùng vừa ý. Nàng vốn là danh gia khuê tú, lại nguyện ý gả vào Tô phủ giữa lúc gia đình rối ren như vậy, đã là phúc phần lớn.
"Vậy hẳn tẩu tử là người hiểu lễ nghĩa, phu nhân về sau hẳn có phúc lớn." - Tô Tòng Nguyện thuận miệng tán thưởng.
"Phải rồi. May mà hai đứa con ta đều hiểu chuyện, không giống Tô Trung Hoài, chứ không ta tức chết mất thôi. Đợi mai sau có cháu bồng bế, cũng coi như mãn nguyện rồi." - Tô phu nhân thở dài.
"Nói chí phải." - Tô Tòng Nguyện mỉm cười.
Cũng may Tô phu nhân còn hai người con trai để mà nương nhờ.
Bạn thấy sao?