Chương 116: Tây Bắc
Tại đất Tây Bắc
"Cố tướng quân, Tiết đại nhân, dọc đường gió bụi mệt nhọc, thật vất vả cho hai vị. Triệu mỗ đã chuẩn bị sẵn chỗ nghỉ, mời nhị vị trước đến Phúc khách điếm an thần tịnh dưỡng.
Tối nay tại Chúc Vân Lâu đã đặt tiệc tẩy trần đón gió, không biết hai vị có điều kiêng kỵ món ăn gì chăng? Triệu mỗ sẽ lập tức sai người thu xếp cho thỏa đáng." - Triệu Tố Văn vừa thấy Cố Hồng Vũ cùng đoàn nhân mã đã tới, liền lập tức nghênh đón, lời lẽ niềm nở, vẻ mặt hòa nhã.
Ý chỉ của triều đình vốn truyền xuống sớm hơn vài ngày, lẽ ra Cố Hồng Vũ cùng đoàn đã phải tới trước bốn, năm ngày, bởi vậy Triệu Tố Văn cũng liệu việc như thần, cho người đứng chờ sẵn ngoài thành từ sớm, chỉ chờ quân tới là nghênh đón vào thành. Dù sao, tư thái bề ngoài, ít nhất cũng phải làm đủ.
"Không có gì cần kiêng, đã để Triệu đại nhân nhọc tâm chuẩn bị, thật khiến Hồng Vũ cảm kích." Cố Hồng Vũ đáp lễ, đồng thời thầm cân nhắc trong lòng.
Triệu Tố Văn thân làm chỉ huy sứ Tây Bắc, chức quan không hề nhỏ, có thể chỉ cần sai người ra đón đã là đủ lễ, nhưng nay lại đích thân ra tận cổng thành nghênh đón, rõ ràng là muốn tỏ ý thiện chí, thậm chí là có phần lấy lòng. Người này xem ra cũng không đơn giản.
"Đâu dám, đâu dám. Chỉ là tiện miệng căn dặn vài câu, bên dưới tự có người sắp xếp, Triệu mỗ thực chẳng góp sức gì, sao gọi là vất vả được." - Triệu Tố Văn mỉm cười, khiêm tốn đáp.
Lời này, nghe thì nhẹ nhàng, nhưng người trong quan trường ai chẳng hiểu rõ: có thể làm tới vị trí như Triệu đại nhân, Tây Bắc gần như nằm gọn trong tay hắn, những chuyện thế này vốn chẳng cần đích thân lo liệu. Nhưng trên quan trường, vài câu khách sáo lễ độ vốn là quy củ cần có, ai cũng biết, song không mấy ai nói thẳng ra như hắn.
Nếu không phải đời trước Cố Hồng Vũ từng nghe nhiều đồn đãi về Triệu Tố Văn, e rằng lúc này sẽ dễ động lòng thiện cảm bởi dáng vẻ thật thà, dễ gần của người kia. Quả thật, hắn cười nói tự nhiên, vẻ mặt hiền hòa, lại nói năng mộc mạc, nếu không biết rõ, chỉ e sẽ bị vẻ ngoài kia che mắt.
Người như vậy, càng khiến người ta không dám khinh thường. Bởi lẽ, tính tình Cố Hồng Vũ và Tiết Trọng Hoài đều là hạng thanh lưu trong quan trường, xưa nay ghét kẻ xu nịnh, lọc lừa. Mà Triệu Tố Văn lại đóng vai một kẻ thật thà dễ mến, đúng kiểu khiến người khác dễ sinh cảm tình.
Nhưng đã đứng vững nơi Tây Bắc hiểm ác, không thể là người dễ đối phó. Người thật sự thành thật, sớm đã bị người ta ăn sạch xương thịt rồi.
Lúc này, Cố Hồng Vũ và Tiết Trọng Hoài liếc nhìn nhau, trong lòng đều sinh nghi. Huống hồ, trên đường đi, Cố Hồng Vũ đã nói sơ qua vài điều mình biết về Triệu Tố Văn, nên Tiết Trọng Hoài lúc này càng thêm đề phòng.
"Dọc đường gió sương mệt mỏi, không dám làm phiền Triệu đại nhân thêm. Xin hãy dẫn đường tới khách điếm để chúng ta nghỉ ngơi một lát. Tiệc tối, đến khi đó sẽ theo lễ mà đến, chẳng hay có thể?" - Tiết Trọng Hoài cất lời, nhã nhặn mà không mất khí độ, ngữ điệu ôn hòa nhưng lại kín đáo cắt ngang lời khách sáo của đối phương.
Bạn thấy sao?