🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 114: 114

"Phụ thân, qua một thời gian nữa, người có thể đón con trở về không? Vì lần cung yến này, con đã chuẩn bị bấy lâu, hiện giờ cơ hội ở ngay trước mắt, con thật không cam tâm. Phụ thân, xin người cho con đi, con cầu xin người."

Tô Ngọc Nhi vừa nghe Tô đại nhân dặn dò không được hồi kinh trong thời gian này, tức khắc nóng nảy. Cung yến đã sắp đến, đó là cơ hội duy nhất để nàng thay đổi vận mệnh, sao có thể cam tâm buông bỏ?

"Ngọc Nhi, sao con lại không hiểu khổ tâm của vi phụ? Hoàng cung kia là nơi nuốt người không nhả, há phải chốn con có thể tùy tiện đặt chân tới? Bây giờ con chỉ thấy nơi đó hoa lệ phồn hoa, nhưng rồi sẽ có lúc sinh hoạt nơi ấy khiến con mỏi mệt, đến lúc đó muốn rời đi cũng không được.

Hơn nữa, Thánh Thượng tuổi đã cao, các vị hoàng tử đều đã trưởng thành, tranh đoạt ngôi vị mấy năm nay e sẽ khởi phát. Lúc này mà tiến cung, nếu chọn sai phe cánh, nhẹ thì bị giam lỏng cả đời, nặng thì mất mạng như chơi. Đừng có mơ tưởng tiến cung làm gì.

Chức quan của vi phụ nhỏ nhoi, ở kinh thành cũng khó lòng che chở được con. Nghe lời vi phụ, chờ qua đoạn thời gian này, ta sẽ chọn cho con một đấng phu quân thật lòng yêu thương và có thể bảo hộ con cả đời. Con cứ an ổn sống ở thôn trang đi."
Tô đại nhân ôn tồn khuyên nhủ, lòng lo lắng không thôi.

Chốn hoàng cung kia, có gì tốt đẹp? Cũng chỉ vì Ngọc Nhi còn quá trẻ, chẳng hiểu sự đời.

"Phụ thân, con..."

Tô Ngọc Nhi còn muốn khuyên tiếp, nàng không hề bận tâm hậu quả, chỉ biết rằng nếu giờ không dốc sức tranh đoạt, sau này tất chỉ là kẻ đứng ngoài cuộc. Phụ thân thật là nhát gan rụt rè, bảo sao chẳng thể nên nghiệp lớn.

Tô đại nhân nhìn thần sắc con gái, liền đoán được tâm tư nàng, lập tức ngắt lời:
"Hạ nhân đã chuẩn bị đâu vào đấy, con cũng thu xếp đi, sớm một chút xuất phát. Đừng cứ mãi cố chấp chuyện này nữa. Vi phụ còn có việc, đi trước. Con tự ngẫm cho kỹ."

Tô Ngọc Nhi dõi mắt nhìn bóng cha khuất dần, liền nổi giận ném hết đồ vật trong phòng.
"Ngẫm lại? Ngẫm cái gì mà ngẫm!"

Tống Phủ

"Tiểu thư, người đừng ngủ nữa, Chu gia công tử đến cửa cầu thân rồi. Người cũng nên dậy rửa mặt chải đầu một chút."
Thanh Đoàn thấy Tống Lễ Duyệt vùi đầu trong chăn làm bộ không nghe, bất đắc dĩ đành tiến đến kéo chăn, mạnh tay lay gọi.

"Làm gì! Ta không đi! Chu gia công tử gì đó, hôn sự này ta không đồng ý!"

Tống Lễ Duyệt bị đánh thức, cơn giận trào lên đỉnh đầu. Vốn đã không thuận lòng chuyện hôn sự, nay lại bị lôi dậy ép gặp mặt, nàng nổi giận lật cả bàn trà bên giường.

Thanh Đoàn né người tránh kịp, tách trà vỡ toang bên cạnh, nàng đành phải ra hiệu cho bọn hạ nhân vào dọn dẹp, rồi dịu giọng khuyên can:
"Tiểu thư, việc này tránh cũng chẳng được. Người quên phu nhân đã phái Bích Ngọc cô cô đến nói gì rồi sao?"

Tống Lễ Duyệt nhớ đến chuyện hôm trước, mặt sa sầm:
"Một tên nô tỳ mà cũng dám lớn tiếng với ta. Ta không gặp cái gì mà Chu công tử. Mau đi nói lại, cứ bảo bổn tiểu thư lâm bệnh."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...