🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 113: Liễu Nhi phản bội

"Tiểu thư, di nương phái người đến truyền lời, không biết ngài có muốn gặp không?" Thanh Đoàn đứng ngoài cửa nhẹ giọng hỏi.

"Ai nha, không gặp, không gặp! Bổn tiểu thư đã phiền muốn chết, đâu còn tinh lực nghe bà ta lải nhải! Bảo bà ta đi đi!"
Tống Lễ Duyệt đang phiền lòng, vừa nghe nói Lệ di nương phái người đến, lại càng thêm chán ghét. Nghĩ cũng biết, chắc chắn chẳng phải việc gì tốt lành.

Thuý Ngọc ở ngoài cửa nghe rõ lời oán than, liền cao giọng nói:
"Phu nhân phái nô tỳ đến chuyển lời: chuyện hôn sự giữa tiểu thư và công tử Chu gia đã được định đoạt. Hai ngày nữa, Chu công tử sẽ đến cửa đưa sính lễ. Đến hôm ấy, tiểu thư nên trang điểm tươm tất, giữ thể diện cho Tống phủ, cũng để lại ấn tượng tốt với nhà trai.

Ngoài ra, mấy ngày này, tiểu thư chớ nên vọng tưởng. Phu nhân nói chuyện chưa từng nuốt lời. Nếu tiểu thư lại gây chuyện thị phi, đừng trách phu nhân xuống tay tàn nhẫn. Mọi việc xin tiểu thư nghĩ kỹ rồi hãy làm. Nếu còn muốn mưu cầu điều gì, thì cũng nên thưa trước với phu nhân một tiếng. Nô tỳ đã nói hết lời, tiểu thư nghỉ ngơi cho tốt."

"Ngươi đứng lại cho ta! Ngươi đây là đang uy hiếp bổn tiểu thư đấy à?"
Tống Lễ Duyệt nghe rõ từng lời uy hiếp trong giọng nói kia, lửa giận bốc lên đỉnh đầu, lập tức xông ra mở cửa, gằn giọng chất vấn.

"Nô tỳ nào dám uy hiếp tiểu thư? Chỉ là nhắc nhở đôi câu mà thôi. Tiểu thư hãy tự ngẫm xem, nếu rời khỏi Tống phủ, ngài còn có thể làm được gì?

Phu nhân đã mấy hôm nay tâm tình không tốt, tiểu thư vẫn nên chớ chọc bà thêm phiền lòng. Đắc tội với phu nhân, đối với tiểu thư mà nói, tuyệt không có nửa phần lợi lộc. Nô tỳ cáo lui."
Dứt lời, Thúy Ngọc xoay người bỏ đi, mặc kệ sắc mặt Tống Lễ Duyệt đã xanh mét vì tức giận. Với tính khí tiểu thư như thế, không dùng lời lẽ cứng rắn thì sao trị nổi?

Tống Lễ Duyệt trừng mắt nhìn bóng lưng Thuý Ngọc khuất dần, giận đến dậm chân mắng to:
"A a a! Nàng là cái thá gì mà cũng dám dạy dỗ ta? Cái Tống phủ này đúng là không sống nổi nữa rồi!"

Thanh Đoàn nghe vậy cũng chỉ cúi đầu im lặng, không nói gì thêm. Tiểu thư rồi sẽ tự mình nghĩ thông.

Chạng vạng, tại cổng chùa Vĩnh An

Rốt cuộc cũng đến nơi rồi... Tiểu thư, người nhất định phải kiên cường.
Liễu Nhi ngẩng đầu nhìn bảng hiệu chùa Vĩnh An, âm thầm tự nhủ.

Chuyện là đêm qua, Liễu Nhi nhờ vào một phen tâm cơ và can đảm, mới trốn khỏi Tô phủ. Nàng còn lợi dụng việc Tô Ngọc Nhi cắt cổ tay tự sát khiến phủ náo loạn, nhân lúc mọi người hoảng hốt, chui qua lỗ chó trốn ra ngoài.

Chỉ là, Vĩnh An tự cách kinh thành quá xa. Đêm qua lúc xuất phát, sắc trời đã tối, mà nàng lại chẳng rành đường sá, cũng không thuê nổi xe ngựa. Bởi vậy đi mãi đến chạng vạng hôm sau mới đến nơi.

"Phu nhân, phu nhân! Người mau theo nô tỳ về cứu tiểu thư đi!"
Liễu Nhi được tiểu sa di dẫn đến trước mặt Tô phu nhân, vừa thấy bà liền quỳ sụp xuống, khóc lóc cầu xin.

"Sao ngươi lại tới đây? Ta cứu không nổi Ngọc Nhi, ngươi tới chùa tìm ta cũng vô ích thôi."
Tô phu nhân thoáng giật mình, song nghĩ lại cũng hiểu: chắc chắn là do Tô Ngọc Nhi sai nàng đến.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...