Chương 112: 112
"Có lẽ còn thích, cũng có lẽ... không thích."
Cố Hồng Nghĩa trầm ngâm giây lát, xong mỉm cười đáp:
"Kỳ thực, hiện tại ta cũng chẳng dám chắc bản thân còn thích nữ tử hay không."
Trước nay, hắn luôn nói bản thân ưa thích nữ tử, chẳng qua vì thân mang danh trưởng tử dòng chính của hầu phủ, trên vai lại gánh vác trọng trách hương hỏa truyền thừa. Mà ca nhi lại khó hoài thai, chuyện sinh nở lại càng trăm phần hiểm trở. Với những gia tộc lớn, trưởng tử cưới một nữ tử mới là lẽ thường tình, bởi vậy hắn từ nhỏ cũng đã nghĩ vậy.
Hắn từng tưởng rằng, bản thân sẽ cưới một người vợ nhu hiền, cùng nhau tương kính như tân, đầu bạc răng long. Nhưng hôm nay, khi nhìn đến Tống Lễ Khanh, lòng hắn bỗng khẽ chấn động. Hắn không còn dám nhẹ nhàng thốt ra câu "ta thích nữ tử" như ngày trước nữa.
Phải chăng... là vì trong đáy lòng, hắn đã nảy sinh cảm tình với Lễ Khanh?
Chỉ là, thứ cảm xúc ấy vẫn còn quá mơ hồ, đến nỗi chính hắn cũng chẳng thể phân định rõ ràng. Hai mươi mấy năm sống trên đời, hắn vẫn không hiểu rõ, cái gọi là "thích", rốt cuộc là điều chi?
"Đây... là loại đáp án gì chứ? Không thể xác định một chút sao?"
Tống Lễ Khanh cười, song ánh mắt lại ẩn ẩn vài phần mong mỏi.
"Vậy... nếu ta hỏi ngươi, hiện giờ ngươi có bằng lòng cưới ta làm vợ không? Ngươi thử đáp xem?"
Nghe được câu trả lời nước đôi kia, lòng y không khỏi mừng thầm - ít nhất, Cố Hồng Nghĩa cũng đã bắt đầu dao động. Mà một người khi đã dao động, tức là không còn vững vàng như xưa.
Cho nên y thừa thắng truy kích, muốn nghe một lời khẳng định rõ ràng.
Thế nhưng Cố Hồng Nghĩa lại chậm rãi lắc đầu:
"Xin lỗi, ta... nhất thời chưa thể đáp được. Giờ phút này, chính ta cũng chưa tỏ rõ tình cảm trong lòng, nếu tùy tiện hứa hẹn, chẳng phải là bất kính với ngươi hay sao?"
Từ thuở thiếu thời, hắn đã hứa với mẫu thân, tương lai sẽ là một người có gánh vác, đời này chỉ cưới một người, chỉ yêu một người. Nếu lòng còn mịt mờ, thì sao có thể đem tương lai của người khác ra mà đùa cợt?
"Vậy thì thôi," Tống Lễ Khanh mỉm cười, trong giọng không giấu được đôi phần tiếc nuối, "Khi nào nghĩ thông suốt, nhớ báo cho ta một tiếng. Dẫu là tốt hay không tốt, ta đều tiếp nhận. Ta - Tống Lễ Khanh - không phải hạng người lụy tình dây dưa. Nếu không thể làm phu phu, thì hãy làm bằng hữu cũng được."
Y hiểu rõ Cố Hồng Nghĩa, cũng đoán trước được hắn sẽ không đáp ứng vội vàng. Nhưng sâu trong lòng, y vẫn mong một chút kỳ tích. Dù lời từ chối đã đoán trước, vẫn không khỏi cảm thấy hụt hẫng.
Song trên mặt, y vẫn giữ dáng vẻ tiêu sái ung dung như không hề gì.
Cố Hồng Nghĩa thoáng trầm mặc. Lát sau, như chợt nhớ ra, liền hỏi:
"Phải rồi, lần này ta đến là để hỏi - ngươi định khi nào rời kinh đi Ngọc Thành?"
Từ chỗ Cố Hồng Vũ, hắn biết được vận số của Tống Lễ Khanh sẽ có biến cố tại Ngọc Thành. Dù lòng đầy nghi hoặc, hắn vẫn quyết định đến hỏi thẳng. Nếu đã biết trước tai kiếp, sao có thể khoanh tay đứng nhìn?
Bạn thấy sao?