Chương 109: 109
"Hu... hu hu..."
Tống Lễ Duyệt vừa về tới phòng liền nhào lên giường, vùi đầu khóc nức nở. Tiếng khóc bi thương thấu tận tâm can, như thể gánh chịu nỗi oan khuất lớn nhất đời người.
Thanh Đoàn ở bên cạnh vừa dỗ vừa khuyên:
"Tiểu thư, người đừng khóc nữa. Di nương vốn miệng lưỡi nghiêm khắc, nhưng trong lòng vẫn thương người. Chỉ cần tiểu thư không gây ra chuyện lớn, di nương sao nỡ đuổi người ra khỏi Tống phủ?"
Nàng khuyên một câu, Tống Lễ Duyệt lại khóc lớn hơn ba phần.
"Nếu ta thật sự phạm lỗi thì sao? Lúc đó bà ta chẳng phải sẽ thật sự đuổi ta đi ư? Ngươi nói xem, nếu đổi lại là Tống Lễ Thính phạm tội, liệu bà ta có nỡ đối xử như vậy không?"
Tống Lễ Duyệt càng nghĩ càng uất nghẹn, lòng bất bình dâng lên ngùn ngụt. Cùng là con ruột, cớ sao phụ thân và mẫu thân lại thiên vị đến thế?
Thanh Đoàn nghe vậy chỉ biết lặng lẽ thở dài. Nàng không thể phủ nhận: lão gia và di nương quả thực có phần bất công.
Trong phủ Tô gia.
"Tới rồi à? Phụ thân gọi con đến là có chuyện muốn hỏi." - Tô đại nhân chậm rãi lên tiếng khi thấy Tô Ngọc Nhi bước vào thư phòng.
"Phụ thân có điều chi dạy bảo?" - Tô Ngọc Nhi cúi đầu thưa, dáng vẻ đoan trang, dịu dàng như bao tiểu thư khuê các khuôn phép khác.
Tô đại nhân nhìn nàng hồi lâu, đáy mắt pha lẫn nghi ngờ và thất vọng. Hai hôm trước, Cố Hồng Vũ đã sai người - một người tên là Thạch Đầu – tới truyền lời cảnh cáo. Hắn kể rành mạch từng chuyện Tô Ngọc Nhi đã làm trong một năm qua, từ việc hãm hại đến thuê người lấy mạng. Tô đại nhân ban đầu còn bán tín bán nghi, nhưng sau khi đích thân phái người điều tra, những chứng cứ tìm được khiến ông không thể không tin.
Hà Nguyệt Nhi chết trong ngục, chuyện này quả thực có dính líu đến Ngọc Nhi - chính là nét chữ nàng, dấu ấn nàng. Vậy nên hôm nay, ông mới gọi nàng tới, quyết hỏi cho ra nhẽ.
"Ngọc Nhi, gần đây con có làm gì sai trái hay không?" - Tô đại nhân chậm rãi hỏi, ánh mắt sắc bén như muốn nhìn thấu tâm can nữ nhi.
Tô Ngọc Nhi vẫn một mực tỏ ra ngoan hiền, ánh mắt đầy vẻ nghi hoặc:
"Phụ thân nói gì vậy? Con vẫn luôn ở trong phủ, chưa từng làm điều gì sai trái."
Nàng hoàn toàn không hay biết rằng mọi việc đã bại lộ. Từ sau khi lời đồn lan ra, thanh danh nàng đã rơi xuống đáy vực. Tô đại nhân từng áy náy vì không thể bảo vệ nữ nhi, vậy nên mới dặn nàng tạm thời ở trong nhà, tránh đầu sóng ngọn gió.
Thế nhưng, ông đâu ngờ được: chỉ trong mấy lần hiếm hoi ra ngoài, nàng đã gây nên bao chuyện độc địa.
"Con nói không làm gì?" - Tô đại nhân gằn giọng, tay chỉ thẳng vào nàng - "Vậy Hà Nguyệt Nhi chết trong đại lao là vì sao? Vì sao ngay sau khi con đến thăm nàng, nàng liền tự sát ?"
Câu hỏi này như tiếng sấm giáng xuống, khiến Tô Ngọc Nhi sắc mặt trắng bệch. Nàng bàng hoàng, không rõ phụ thân làm sao biết chuyện. Nhưng phản ứng vẫn nhanh nhẹn, nàng lập tức mở miệng chối:
Bạn thấy sao?