🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 107: Rời kinh

Hai người Cố Hồng Vũ và Tô Tòng Nguyện nghỉ ngơi được một hồi, chẳng bao lâu Tiết Trọng Hoài đã đến, Cố Hồng Vũ cũng nên theo đó rời kinh.

"Phu quân nhất định phải nhớ kỹ lời hứa với ta, phải bảo trọng bản thân cho thật tốt."
Tô Tòng Nguyện thấy chàng sắp lên đường, vẫn không nén được lo lắng, tiến đến dặn lại lần nữa.

"Yên tâm đi, chuyện đã hứa với A Nguyện, khi nào ta từng quên?"
Cố Hồng Vũ ôm lấy người kia an ủi, rồi dứt khoát xoay người lên ngựa, chuẩn bị cùng Tiết Trọng Hoài xuất phát.

Một bên khác

"Lật Tử, mấy hôm nay ta đã nói ngươi biết bao nhiêu chuyện, đều nhớ kỹ chưa? Nhất là cái lúc..."
Thạch Đầu còn đang muốn dặn dò thêm, đã bị Lật Tử ngắt lời:

"Ôi chao, biết rồi biết rồi! Ngươi lải nhải đến mức tai ta sắp mọc kén mất. Không phải là mấy chuyện trên đời này có nhiều kẻ nam nhân mặt người dạ thú, tri nhân tri diện bất tri tâm gì đó sao? Ngươi cứ yên tâm, ta hiểu hết đạo lý rồi. Ta sẽ chăm sóc tốt cho công tử nhà ta!"

Lật Tử có chút mất kiên nhẫn đáp lời.

Thạch Đầu từ khi nghe được lời Cố Hồng Vũ hôm nọ, lòng đã rõ ràng tâm ý, nhưng còn chưa kịp hành động, thì chủ soái nhà mình đã phải nhận lệnh xuất chinh Tây Bắc. Lần đi này kéo dài mấy tháng, khiến hắn thấp thỏm chẳng yên - sợ đến khi quay về thì bên cạnh Lật Tử đã có kẻ khác.

Vì thế suốt mấy ngày nay, Thạch Đầu không ngừng ra sức "tẩy não" Lật Tử, kể biết bao chuyện nam nhân bội bạc, tâm địa khó dò, suốt ngày cảnh báo hắn chớ bị người lừa gạt.

Nhưng đối với Lật Tử mà nói, hắn từ nhỏ đã biết lòng người hiểm ác. Khi còn ở Tô phủ, từng chịu bao nhiêu khinh khi, người xấu thấy mãi thành quen.

Trong mắt hắn, kẻ xấu chẳng phân biệt nam nữ hay tuổi tác - người hay ức hiếp hắn nhất cũng toàn là mấy bà mama già.

Còn chuyện nam nhân phụ bạc, thì phụ thân Tô Tòng Nguyện, Tô đại nhân là ví dụ sống động trước mắt – hắn đã sớm mất lòng tin vào loại người như thế.

Nay nghe Thạch Đầu cứ ngày ngày lặp đi lặp lại, hắn đã sớm chán ngán. Bản thân hắn đâu phải đứa ngốc, đạo lý "tri nhân tri diện bất tri tâm" nào có lạ gì.

Hơn nữa, Thạch Đầu cũng là nam nhân, cớ sao lại cứ nghĩ xấu về nam nhân như vậy? Trên đời tuy có kẻ bạc tình như Tống lão gia, nhưng cũng có người tốt như cô gia nhà hắn. Hà tất vì vài kẻ tệ bạc mà vơ đũa cả nắm?

Lật Tử cảm thấy mình đủ sáng suốt, còn Thạch Đầu thì quá mức lo xa.

"Không chỉ phải bảo vệ lang quân, mà chính ngươi cũng phải bảo vệ bản thân thật tốt. Ngươi ấy à, cứ ngơ ngác như thế, bị kẻ gian lừa lúc nào không hay đâu. Nhớ mở to mắt ra mà nhìn người!"

Thạch Đầu thấy Lật Tử vẫn ngây ngô như cũ, không khỏi buông lời nhắc nhở.

Vừa nghe vậy, Lật Tử mặt liền tối sầm, hậm hực giậm mạnh lên chân Thạch Đầu một cái, gắt gỏng:

"Ngươi mới là ngốc đấy!"

Nói rồi hùng hổ quay lưng chạy đi tìm Tô Tòng Nguyện mách tội.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...