Chương 106: 106
Cố Hồng Vũ và Cố Hồng Nghĩa vừa từ trong phòng bước ra, đã nghe thấy lời của Tống Lễ Khanh. Cố Hồng Vũ thuận thế tiếp lời:
"Tống huynh nói chí phải. Có thể cưới được A Nguyện, quả thực là phúc ba đời của ta."
Tống Lễ Khanh nghe tiếng, ngoảnh đầu nhìn lại, thấy hai huynh đệ Cố gia đã ra đến nơi. Hắn nhớ ban nãy dường như có nghe tiếng tranh luận, liền lên tiếng dò hỏi:
"Nhị vị đã nói chuyện xong rồi? Vừa rồi hình như ta có nghe tiếng tranh cãi, chẳng hay là có chuyện gì xảy ra chăng?"
"Không có gì lớn, chỉ là ta và đại ca bàn bạc về chuyến đi lần này, lúc nói đến có chút kích động, giọng hơi lớn một chút mà thôi." Cố Hồng Vũ vừa nói vừa bước đến nắm tay Tô Tòng Nguyện, "Giờ cũng không còn sớm, người đã đến đông đủ, vậy cùng nhau khởi hành tới Túy Tiên Lâu thôi."
Thánh chỉ đã ban, có thể buổi chiều liền phải lên đường, quả thực nên tranh thủ dùng bữa sớm một chút, để còn nghỉ ngơi, chỉnh đốn trước khi xuất phát.
Tống Lễ Khanh nghe vậy cũng không hỏi thêm. Dù sao quan trường vốn nhiều chuyện rối ren, nói chuyện lớn tiếng cũng chẳng phải lạ gì.
Huống hồ sắc mặt huynh đệ Cố gia vẫn bình thường, không hề có vẻ mâu thuẫn, lại thêm bản thân Tống Lễ Khanh và Cố Hồng Nghĩa hiện giờ cũng chưa thân thiết đến mức có thể xen vào chuyện nhà người khác, chỉ đành lặng lẽ bỏ qua.
Tại Túy Tiên Lâu
Cố Hồng Vũ gọi một bàn đầy mỹ vị, toàn là món ăn trứ danh của quán, giá cả cũng chẳng hề khiêm tốn.
Tống Lễ Khanh nhìn mà mỉm cười:
"Cố huynh thật rộng tay, một bàn này chắc cũng tốn không ít ngân lượng."
Kỳ thực ngoài người thân cận bên cạnh, chẳng ai biết Túy Tiên Lâu là sản nghiệp riêng của Cố Hồng Vũ. Nếu để Hầu phủ hay tai mắt trong triều biết, tất sẽ lại kéo đến không ít phiền toái.
Tống Lễ Khanh tất nhiên không hay biết, chỉ thầm tấm tắc trong lòng - quả không hổ là danh môn vọng tộc, đến ăn cũng là xa hoa đến thế. Nghĩ đến chuyện bản thân nếu muốn xứng đáng với Cố Hồng Nghĩa, e rằng việc làm ăn cũng phải nâng lên một bước, nếu không thì chẳng chịu nổi chi tiêu hàng ngày của họ.
"Khó có dịp mọi người tụ họp đông đủ, hôm nay dù có tiêu pha cũng đáng, chẳng mấy khi có dịp thế này." Cố Hồng Vũ cười nói, cũng không nhắc đến thân phận chủ nhân của Túy Tiên Lâu. Dù sao hiện vẫn chưa thành người một nhà, chờ đến khi thành rồi nói sau cũng không muộn.
Mọi người vừa ăn vừa trò chuyện, vì đều là người quen nên không câu nệ, bầu không khí cũng vô cùng thoải mái.
Tống Lễ Khanh và Cố Hồng Nghĩa ngồi đối diện Cố Hồng Vũ và Tô Tòng Nguyện, trông cảnh ấy, không khỏi thầm cảm thán trong lòng: Cố Hồng Vũ quả thực sủng ái Tô Tòng Nguyện đến tận xương tủy.
Nào là bóc tôm, gỡ xương cá, nào là gắp rau xanh đưa tận tay, chăm sóc từng chút một, chẳng khác gì dỗ dành tiểu hài tử. Tống Lễ Khanh nhìn mà trong lòng chua xót ê răng - nếu chẳng phải do có người ngoài ở đây, hắn còn e Cố Hồng Vũ sẽ bón từng muỗng cho phu lang mới chịu.
Bạn thấy sao?