🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 100: Ngọt ngào trong chăn, hiểm họa ngoài màn

"Không đâu, vú nương nhất định sẽ thông cảm cho ngươi." Thạch Đầu thấy Lật Tử ủ rũ không thôi, liền vội lên tiếng an ủi.

Chân tình yêu thương, sao lại vì chút chuyện nhỏ nhặt mà nổi giận cho được?

"Thôi được rồi, canh giờ đã không còn sớm, ngươi trở về cũng đã lâu, cơm nước còn chưa đụng tới. Hôm nay tâm tình ngươi không tốt, ta liền mời ngươi một bữa, nào, muốn ăn gì cứ nói." Thạch Đầu ngẩng đầu nhìn sắc trời, thấy đã về chiều, cũng nên nghỉ ngơi. Bèn nhẹ giọng khuyên Lật Tử trở về ăn chút gì đó, sớm lấy lại tinh thần.

"Ta không đói, trong lòng còn nhiều điều muốn thưa cùng vú nương, ngươi cứ đi ăn đi." Lật Tử chẳng buồn quay đầu lại, chỉ buông một câu nhẹ bẫng.

"Đi thôi, giờ này vú nương cũng nên nghỉ ngơi rồi. Ta dẫn ngươi ra ngoài ăn chút gì cho ấm bụng. Ngươi chẳng thường bảo vú nương khen ngươi là đứa trẻ ngoan đó sao? Giờ đến cơm cũng chẳng chịu ăn, thế gọi là ngoan được ư?"

Thạch Đầu vừa dứt lời, đã đứng dậy, tiện tay kéo Lật Tử từ bậc thềm lên. "Đi nào, ta dẫn ngươi đi dạo chợ đêm kinh thành. Nhộn nhịp vô cùng, chắc chắn ngươi sẽ thích."

Nói rồi, không đợi Lật Tử phản đối, hắn đã lôi kéo người kia ra cửa. Bạch Lan đứng một bên nhìn cảnh tượng ấy, biết mình không cần phải dỗ dành gì thêm. Tính ra cũng đã khuya, nàng bèn thu xếp nghỉ ngơi, chuẩn bị tắm rửa rồi đi ngủ sớm.

Trong phòng

"Ăn vừa thôi, lát nữa còn phải uống thuốc, no quá lại khó chịu."
Cố Hồng Vũ thấy Tô Tòng Nguyện ăn hơi nhiều, lo đêm đến tiêu hóa không tốt, lại ảnh hưởng giấc ngủ, bèn nhẹ giọng can ngăn.

"Ừm... có thể đêm nay miễn uống thuốc không? Ta thấy trong người đỡ hơn nhiều rồi, biết đâu chỉ cần ngủ một giấc là khỏe."
Tô Tòng Nguyện lộ vẻ do dự. Tuy từ nhỏ đã quen uống thuốc, nhưng vẫn chẳng hề ưa vị đắng của thuốc thang. Nghĩ đến chuyện miệng còn vương vị khổ lúc chìm vào giấc ngủ, trong lòng y càng thêm ngập ngừng.

"Không được. Uống sớm, bệnh mau lành, ta cũng mới yên tâm. Mai ta phải lên triều sớm, nếu ngươi thấy khó chịu, mà ta chẳng thể ở bên, thì phải làm sao? Ta biết ngươi sợ đắng, nên lần này nếu uống xong ngoan ngoãn, ta sẽ cho phép ngươi ăn ba viên mứt trái cây, chịu không?"
Cố Hồng Vũ dịu dàng dụ dỗ.

Từ sau lần Tô Tòng Nguyện lén ăn sạch cả hộp mứt, Cố Hồng Vũ liền quản chặt, không cho đụng tới lọ kẹo mứt nữa. Đường ăn nhiều, sâu răng thì biết làm sao?

"Ta còn muốn thêm ba viên kẹo đậu phộng nữa."
Tô Tòng Nguyện ra điều kiện. Từ sau khi bị tịch thu lọ kẹo, y cũng đã lâu không được ăn thứ ngọt.

"Được, ba viên, nhưng tối nay thì chưa được ăn đâu. Ăn lúc này sẽ hỏng răng."
Cố Hồng Vũ vui vẻ đáp lời, nhưng lập tức nhấn mạnh giới hạn.

Hắn vẫn còn nhớ rõ, công tử nhà bên cạnh vì ham ngọt mà sâu răng nghiêm trọng, đến mức ăn cơm cũng đau, cả hàm răng đen sì nhìn phát khiếp. Chuyện như vậy, Cố Hồng Vũ quyết không để Tô Tòng Nguyện chịu qua.

"Vậy ngươi đưa ta trước đi."
Tô Tòng Nguyện dụi mắt nói.

"Đợi ngươi uống thuốc xong, ta sẽ sai Bạch Chỉ mang tới. Chẳng lẽ trong mắt ngươi, ta lại là người tiếc ba viên kẹo đậu phộng sao?"
Cố Hồng Vũ bật cười, lắc đầu bất đắc dĩ.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...