Chương 99: 99
Ra khỏi phòng Lục lão gia tử, Lục Hoặc chuẩn bị rời đi.
Tạ Noãn Noãn vẫn luôn ngồi ở phòng khách thấy anh đi xuống, cô ấy cầm điện thoại bước tới.
“Lục học trưởng, anh nói chuyện với ông Lục xong rồi sao?” Tạ Noãn Noãn cẩn thận mở miệng: “Bây giờ anh phải đi rồi sao?”
Lục Hoặc không có dừng chân, tiếp tục đi ra ngoài.
Quản gia đi tới, “Thiếu gia, tôi kêu tài xế chuẩn bị xe đưa cậu và Tạ tiểu thư rời đi.”
Tạ Noãn Noãn kinh ngạc, không nghĩ tới mình còn có cơ hội ngồi cùng xe với Lục Hoặc, “Cháu có thể tự trở về, có phiền các người không ạ?”
“Tạ tiểu thư đừng khách khí, chúng ta hẳn là nên đưa cô về nhà, bảo đảm an toàn cho cô.”
Lục Hoặc: “Cũng chuẩn bị một xe khác đi, không tiện đường.”
Tạ Noãn Noãn không phải người trì độn, cô ấy hiểu được Lục Hoặc không muốn ngồi cùng xe với cô ấy.
Trong lòng cảm thấy mất mát.
Chỉ thấy Lục Hoặc đi nhanh ra ngoài, cô ấy cẩn thận đi theo.
Điện thoại rung lên, là tin nhắn bạn cùng phòng cô ấy gửi tới, hỏi cô ấy tình huống thế nào, Lục Hoặc đã nhận lời chưa.
Bạn cùng phòng kích động gửi tin nhắn cho cô ấy, hỏi phương thức liên lạc của Lục Hoặc, để cô ấy theo đuổi Lục Hoặc. Bạn cùng phòng còn nói, cô ấy xinh đẹp như vậy, chủ động theo đuổi, nữ truy nam cách tầng sa.*
* Có câu “Nam truy nữ cách tầng sơn, nữ truy nam cách tầng sa” nghĩa là: Đàn ông theo đuổi phụ nữ khó khăn như phải vượt núi, phụ nữ theo đuổi đàn ông dễ dàng như xé một tờ giấy.
Tạ Noãn Noãn nhìn Lục Hoặc phía trước, từ khi nhìn thấy anh, nhịp tim vẫn luôn đập loạn.
Lúc trước ở trường học chỉ đứng từ xa, đã không kiềm chế được mà rơi vào, giờ lại gần như vậy, một trước một sau, cô ấy càng khẩn trương và vui mừng.
Tạ Noãn Noãn hít sâu, cô ấy bước nhanh hơn, muốn đuổi kịp bóng dáng cao lớn trước mắt.
Giây tiếp theo, cô ấy thấy Lục Hoặc lôi điện thoại ra, hoa viên rất yên tĩnh, cô ấy nghe rõ anh nói với đầu bên kia: “Tịch Tịch.” Giọng nói trầm thấp ôn nhu, thật dễ nghe.
Sau đó, Tạ Noãn Noãn ngây ngẩn cả người, hiển nhiên là Lục Hoặc đang nói chuyện với một cô gái.
Cô ấy nghe thấy Lục Hoặc nói: “Anh chuẩn bị trở về, đã nói xong với lão gia tử, đợi anh về nói rõ với em…….”
Âm thanh chàng trai nhẹ nhàng dễ chịu, còn mang theo ý dỗ dành, cũng không còn cao lãnh như trước.
Cũng không biết dáng vẻ của cô gái đầu dây bên kia như thế nào mới có thể khiến Lục Hoặc cúi đầu.
Màn đêm yên tĩnh, Tạ Noãn Noãn nghe được rõ ràng nhất là hai chữ “Tịch Tịch” từ miệng chàng trai.
Cô ấy cúi đầu, nhìn bóng mình trên mặt đất, cô ấy từ từ dừng bước, không tiếp tục đuổi theo Lục Hoặc.
Bình luận