Chương 98: 98
Vào thứ bảy, lúc gần tối, Lục Hoặc bị gọi tới Lục gia.
Anh mặc áo gió màu đen bên ngoài, bên trong là sơ mi trắng, quần tây đen ôm lấy hai chân dài, vạt áo dính khí lạnh sải bước vào nhà.
Dù biết chân Lục Hoặc đã khỏi hẳn, nhưng ấn tượng liên tục trong thời gian dài, người Lục gia cảm thấy bất ngờ nhìn thấy thân hình cao lớn của anh.
Cho tới nay, mọi người đều là cúi đầu nhìn người trong suốt Lục Hoặc, mà bây giờ, anh cao hơn tất cả, trên người còn mang theo khí thế khó thể bỏ qua.
Lục Hoặc hiện tại, không phải để người tùy ý ức hϊếp.
Lục lão gia tử ngồi trên ghế chính, ông ta nhìn cháu trai nhỏ xuất hiện, ánh mắt có chút phức tạp, xét về diện mạo, thậm chí là năng lực, đứa cháu này khôi phục lại hai chân là xuất sắc.
Gần đây cháu trai lớn liên tục mắc lỗi, khiến không ít cổ đông có ý kiến, ông ta nhận ta, năng lực của cháu trai lớn Lục Vinh Diệu bình thường, đừng nói đến có bất kỳ năng lực gì quản lý tập đoàn.
Lúc này ông ta mới dịch tầm nhìn tới Lục Hoặc mới khỏi hai chân.
Sau khi Lục Hoặc đi học, ông ta vẫn luôn sai người âm thầm quan sát và điều tra, Lục Hoặc tạm nghỉ học hai năm, học tập không chỉ theo kịp người khác, mà còn khiến thầy giáo cho anh làm dự án.
Cái dự án kia với Lục gia mà nói, chỉ là chuyện nhỏ, Lục gia căn bản sẽ không để vào mắt, nhưng ông ta để ý tới năng lực của Lục Hoặc.
Cháu trai nhỏ từ bé đã được nuôi thả, khi mọi người không chú ý, từ từ lộ ra mũi nhọn.
“Về rồi à, ngồi đi.” Lục lão gia tử trầm mặt.
Lục Hoặc chọn một vị trí xa, “Ông bảo cháu trở về, có chuyện gì sao?”
“Không có chuyện gì không thể gọi cháu về?” Lục lão gia tử thở dài, “Đây là nhà của cháu, gọi cháu về ăn cơm là chuyện bình thường.”
Ánh mắt Lục Hoặc đen nhánh nhìn Lục lão gia tử, “Cháu nhớ rõ, lúc trước cháu không muốn rời khỏi, là ông ép cháu rời đi.”
Cho dù không rời đi, đây cũng không phải là nhà anh.
Từ nhỏ đến lớn, Lục Hoặc cũng không sống ở đây, mà là ngôi nhà nhỏ phía sau biệt thự.
Nghe được lời nói của Lục Hoặc, Lục lão gia tử biến sắc, nhưng biết cháu trai nhỏ oán hận trong lòng, ông giải thích: “Lúc đó, để cháu rời đi là muốn cháu tĩnh tâm tu dưỡng, không để người khác quấy rầy.”
Lục lão gia tử nói người khác, là chỉ Kiều Tịch.
Phát hiện Kiều Tịch mỗi ngày không kiêng nể gì mà ra vào Lục gia, Lục lão gia tử tức giận, đuổi Lục Hoặc đi.
Không nghĩ tới, bây giờ Lục Hoặc và Kiều Tịch lại ở bên nhau.
Lục Hoặc không trả lời, nhếch môi cười trào phúng, ý tứ rất rõ ràng.
Lục lão gia tử mất tự nhiên mà ho khan, rồi nói: “Không nói chuyện trước kia nữa, đây chính là con gái út Tạ gia, ông của nó và ta có giao tình, vừa hay con bé cũng cùng trường với cháu, học năm nhất, hai đứa làm quen một chút. Sau này, cháu ở trường chăm sóc con bé nhiều hơn.”
Bình luận