Chương 97: 97
Bầu không khí trong phòng khách nghiêm túc lại khó xử, Kiều Tịch cảm thấy bản thân không cần thiết phải liên quan đến chuyện như vậy.
“Mẹ, con đi ăn sáng trước.” Kiều Tịch mở miệng.
Hoắc Vũ ngẩng đầu nhìn cô, “Tiểu Tịch, anh muốn nói chuyện với em.”
Kiều Tịch muốn từ chối.
Hoắc Vũ cầu xin, “Chỉ là nói chuyện, anh và em quen biết nhiều năm như vậy, bây giờ đến tư cách nói chuyện với em cũng không có sao?” Giọng anh ấy trầm xuống, không còn kiêu ngạo như trước.
Triệu Vũ Tích ở đối diện đầy tức giận và hận ý, hai mắt đỏ bừng.
Hoắc Vũ kiêu ngạo biết bao, cô ta rõ hơn ai hết, kiếp trước cô ta vẫn luôn đuổi theo phía sau Hoắc Vũ, quấn lấy anh ấy thật lâu, anh ấy mới thích cô.
Dựa vào đâu Kiều Tịch lại có thể dễ dàng khiến Hoắc Vũ gạt bỏ kiêu ngạo để cầu xin cô.
Ngay cả Lục Hoặc, người luôn thích và bảo vệ cô ta, cũng thích Kiều Tịch.
Dưới ánh mắt Triệu Vũ Tích, đôi mắt hận ý muốn hóa thành kim, đâm về hướng Kiều Tịch.
Sao Kiều Tịch vẫn chưa chết?
Kiều Tịch nên sớm phát bệnh mà chết, chứ không phải ở lại đây cướp đi mọi thứ của cô ta.
Mẹ Kiều mềm lòng, Hoắc Vũ là con trai của bạn tốt, cũng là người bà nhìn từ nhỏ đến lớn, là thanh mai trúc mã với con gái, bà thở dài nói: “Tiểu Tịch, hai đứa nói chuyện đi. Cho dù phát sinh chuyện gì, hai đứa cũng là bạn bè.”
Lần này, mẹ Kiều nhấn mạnh bạn bè, điều này có nghĩa bà sẽ không đồng ý để Hoắc Vũ và con gái ở bên nhau.
Dù sao, Hoắc Vũ cũng có quan hệ với cháu bà Triệu Vũ Tích, không thể con gái bà dính líu được.
Nghe vậy, Kiều Tịch không có từ chối, cô đứng dậy, đi ra ngoài.
Hoắc Vũ lập tức đứng lên, im lặng đi theo.
“Hoắc Vũ…….” Triệu Vũ Tích nhìn hai người ra ngoài, cô ta muốn ngăn cản.
“Để hai đứa nó đi nói chuyện, chúng nó quen biết nhiều năm như vậy, không cần vì chuyện hôm nay mà ảnh hưởng đến tình bạn.” Mẹ Kiều ngăn cản Triệu Vũ Tích muốn đi theo.
“Dì nhỏ…..”
Thật ra mẹ Kiều cũng không thoải mái với chuyện này.
Với bà, bà luôn con Hoắc Vũ như là con rể, mà hiện tại một nửa con rể và cháu gái có quan hệ, đặc biệt, Triệu Vũ Tích biết Hoắc Vũ thích Kiều Tịch.
Chuyện này, khiến bà không thể thích ứng ngay.
Bên ngoài, Kiều Tịch bước vào hoa viên rồi dừng lại, thời tiết hôm nay tốt hơn, bầu trời có ánh nắng, hơi ấm khiến tâm tình vui vẻ.
Mà Hoắc Vũ phía sau Kiều Tịch thì không vui, bả vai của anh sụp xuống, tinh thần kém, lúc này cũng không còn khí phách hăng hái, lạnh lùng như thường ngày.
“Tiểu Tịch, tối qua anh uống say, anh cho rằng cô ta là em.” Hoắc Vũ giải thích lần nữa, “Người anh thích là em, cho nên……”
Bình luận