🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 96: 96

Không ai ở đây ngạc nhiên hơn Triệu Vũ Tích khi thấy Lục Hoặc đứng thẳng và bước đi.

Chỉ có cô ta biết Lục Hoặc mạnh mẽ thế nào, vẫn là dáng vẻ ngồi xe lăn.

Lúc đó, Lục Hoặc mặc một bộ quần áo màu đen, thanh lãnh lại xa cách, hơn nữa có thủ đoạn, không ít người van xin anh, ngay cả đối phương quỳ đến gãy chân, anh cũng không cho một ánh mắt.

Cô ta nghe nói, có rất nhiều người đắc tội và bắt nạt anh đều không có kết cục tốt.

Nhưng mà, một người ngồi trên xe lăn, lạnh lùng, lại phá lệ đối tốt với cô ta, mỗi lúc cô ta gặp khó khăn, đều sẽ giúp đỡ cô ta, thậm chí bởi vì cô ta, anh còn cố ý hợp tác với Kiều gia.

Cô nhớ lúc ấy dượng nói, những hạng mục đó đều là Lục Hoặc chiếm phần nhỏ mà Kiều gia chiếm phần lớn, hầu như là làm lợi cho Kiều gia.

Triệu Vũ Tích biết, đó là bởi vì Lục Hoặc thích cô ta, cho nên yêu ai yêu cả đường đi, anh muốn lấy lòng Kiều gia để giành được niềm vui của cô ta.

Cô ta thực sự cảm động.

Nhưng khi đó, cô ta thích Hoắc Vũ hơn, hết thảy trái tim đều dừng trên người Hoắc Vũ, không ngừng đuổi theo phía sau Hoắc Vũ, tùy hứng làm bậy xua đuổi đào hoa bên cạnh Hoắc Vũ, moi móc tim gan mà thích Hoắc Vũ. Cô ta căn bản không để ý người ngồi xe lăn, Lục Hoặc âm thầm thích cô ta.

Hơn nữa cô ta rất kiêu ngạo, sao có thể thích một người tàn phế được.

Trọng sinh trở về, cô cảm thấy nên bù đắp cho Lục Hoặc, muốn ở bên anh một đời này, nhưng mà, đối phương hoàn toàn thay đổi, thế mà lại thích Kiều Tịch.

Hơn nữa, hai chân của đối phương khỏi hẳn, đứng trước mặt cô ta.

Trái tim Triệu Vũ Tích nhảy loạn, hai má nóng bừng, lén lút đánh giá Lục Hoặc trước mặc, lần đầu tiên cô ta biết, anh đứng dậy, lại cao lớn phong độ đến thế.

Dáng người Lục Hoặc cao thẳng, vai rộng eo hẹp, quần tây đen ôm lấy đôi chân dài mạnh mẽ, anh đứng thẳng như tuyết tùng, lạnh lùng, có lực hấp dẫn trí mạng.

Cha Kiều phản ứng lại trước mẹ Kiều, “Hai chân của cậu tốt rồi?”

Lục Hoặc trả lời: “Đúng vậy, chú, đi đứng căn bản không có vấn đề gì.”

Kiều Tịch sợ cha mẹ nhắc đến lần trước Lục Hoặc nhỏ gặp mặt, cô nói giúp: “Thật ra, chân Lục Hoặc đã có chuyển biến tốt từ lâu, chẳng qua con muốn cho mọi người bất ngờ, hơn nữa anh ấy cũng chưa hoàn toàn khỏi hẳn, cho nên con mới giữ bí mật. Nhưng mà con có nói với mẹ.”

Mẹ Kiều đã hoàn hồn, nhưng đôi mắt vẫn không giấu được vẻ kinh ngạc, “Mẹ cho rằng, con muốn giành được sự đồng ý của mẹ mới nói dối.” Cho dù con gái nói quá lên, hay là nói thật, bà vẫn thấy hơi khó tin.

Nhìn chàng trai trước mặt, mẹ Kiều mới xác nhận lời con gái lúc trước, là thật, chân của cậu út Lục gia đúng là có thể tốt lên.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...