Chương 95: 95
Âm thanh ngoài cửa dừng khi nào, hai người kia rời đi lúc nào, Kiều Tịch hoàn toàn không biết.
Đầu óc cô choáng váng, ngừng suy nghĩ, chỉ cảm thấy mình bị quả cầu lửa quấy lấy, mặt, vành tai, ngay cả người cũng nóng bừng.
Rõ ràng là thời tiết lạnh, mà cô nóng đến đổ mồ hôi.
“Tịch Tịch, đứng yên.” Âm thanh khàn khàn của Lục Hoặc vang lên bên tai cô, hơi thở nóng rực phả vào sau tai và cổ, càng nóng hơn.
Đứng không vững, sao cô có thể đứng vững chứ?
Kiều Tịch dùng sức mở mắt trừng anh một cái, vừa rồi cô còn cho rằng, hai người ngoài cửa muốn vào phòng vẽ!
Cô bị dọa đến mềm chân, mà anh lại quấy lấy cô không buông, sự dữ dội vừa rồi, cô mơ hồ cảm thấy anh muốn nuốt chửng cô.
Kiều Tịch đột nhiên cảm thấy, cá vàng nhỏ không còn đơn thuần nữa, cũng không dễ bắt nạt.
Môi cô tê dại, đỏ mắt oán giận nhìn anh, “Vừa rồi anh nói, chỉ một lúc?”
Không cần nhìn bầu trời bên ngoài, hầu như ánh sáng trong phòng đều mờ mịt, nhất là khi vào đông trời tối rất nhanh.
Môi mỏng của chàng trai bị cọ xát mà đỏ ửng, lộ ra vẻ gợi cảm trí mạng, nhận được ánh mắt cô gái, anh cười khẽ, “Thật xin lỗi, khả năng tự chủ của anh không được tốt lắm.” Là ai thì nếm được đồ ăn ngon, cũng không thể dừng lại được.
Lời xin lỗi của Lục Hoặc rất chân thành, mà trên mặt anh cũng không có vẻ xấu hổ.
Kiều Tịch dùng đôi mắt ngập nước nhìn anh, gục đầu vào ngực, khuôn mặt thanh tú cọ vào áo khoác anh, cọ vào tấm vải cứng, mặt cô lại bắt đầu nóng lên.
Lúc ra khỏi phòng vẽ, trời đã tối đen.
Nghênh đón gió lạnh thổi tới, gương mặt nóng bỏng của Kiều Tịch mới hạ nhiệt, lý trí cũng tỉnh táo lại.
Cô để Lục Hoặc nắm tay, hai người chậm rãi đi dạo trong khuôn viên trường. Cô dẫn anh tới thư viện, đưa anh đi dạo hồ, còn đưa anh đi xem tòa tháp trong trường.
Đi đến đâu, cô cũng đều chụp ảnh chung với anh.
Nghe cô gái bên cạnh giới thiệu từng cảnh, giọng nói nhẹ nhàng lại ngọt ngào, dù gió lạnh đến thấu xương, nhưng Lục Hoặc cảm thấy lòng mình nóng rực, giống như được ngâm trong nước đường nóng.
Cho dù chỉ là người bình thường, cùng cô đi dạo trong trường đã là điều anh ao ước từ rất lâu, có nằm mơ cũng không dám hy vọng.
Kiều Tịch có hứng thú.
Cô dẫn Lục Hoặc vào rừng cây nhỏ trong vườn, đối với ánh mắt khó hiểu của Lục Hoặc, cô không nhịn được cười nói: “Nơi này là Dốc tình nhân, có rất nhiều cặp đôi thích hẹn hò ở đây, làm những chuyện không thể nói.”
Nhìn ánh mắt vui đùa của cô gái, Lục Hoặc hiểu rõ ý cô.
Đúng lúc này, phía trước truyền tới âm thanh ái muội cực độ, Kiều Tịch quay đầu nhìn sang, chỉ thấy phía xa có một nam một nữ dựa vào thân cây, quần áo xộc xệch, hai người dán chặt vào nhau, động tĩnh không hề nhỏ.
Bình luận