Chương 94: 94
Trên đường trở về, Kiều Tịch nhìn năng lượng đen trên tay Lục Hoặc, chỉ còn lại 10.
Cô không nhịn được hỏi Bạo Phú: “Chân của Lục Hoặc, có phải đã bình phục hết không?”
Bạo Phú phấn khởi: “Chủ nhân, hiện tại Lục Hoặc đã đi lại như người bình thường, nhưng mà không thể dùng quá sức, chỉ cần tiêu trừ 10 năng lượng đen cuối cùng, Lục Hoặc sẽ hoàn toàn bình phục, thậm chí có thể chạy.”
Kiều Tịch cong môi, trong mắt tràn đầy vui mừng, cô đột nhiên dừng lại.
“Làm sao vậy?” Lục Hoặc nhìn cô gái bên cạnh.”
Kiều Tịch duỗi tay ra, “Không muốn đi nữa, anh cõng em.”
Lục Hoặc cũng nhận ra chân mình dường như được tiếp thêm sức lực, có linh cảm hai chân gần như khỏi hẳn, có thể đứng thẳng, đi lại giống người bình thường.
Gió lạnh thổi tung vạt áo anh, trong mắt nhợt nhạt ý cười, “Được thôi.”
Chàng trai can tâm cúi xuống, quay tấm lưng rộng về phía cô, “Tịch Tịch, lên đi.”
Kiều Tịch tới gần anh, dán thân thể lên.
Hai chân chàng trai trở nên vững chãi, vững vàng cõng cô gái trên lưng, bước từng bước dưới ngọn đèn đường.
Kiều Tịch bám chặt vào vai anh, lúc này, tràn đầy cảm giác an toàn. Cô nghiêng đầu, dựa sát tai anh, “Lục Hoặc, ngày mai anh muốn tới thăm trường em không?”
Chàng trai phía trước vui vẻ, đường nét lạnh lùng trở nên mềm mại hơn, “Được.”
Ngày hôm sau, Lục Hoặc không ngồi trên xe lăn, lúc anh đi tới trường, khiến không ít người chú ý.
Dù sao lúc trước anh ngồi trên xe lăn, giá trị nhan sắc cao, nhiều người cảm thấy tiếc, nhưng mà mọi người đột nhiên phát hiện anh có thể đi lại như người bình thường khiến ai cũng phải sửng sốt, xuýt xoa, thậm chí có người chụp trộm đăng lên diễn đàn.
Lúc Lục Hoặc ngồi xe lăn, bọn họ chỉ cảm thấy đáng tiếc, sẽ không có ý nghĩ thích.
Nhưng hiện tại, Lục Hoặc vốn đẹp trai, ngũ quan ưu tú, khí chất thanh lãnh, hơn nữa còn đi giữa khuôn viên trường với cặp chân dài, vừa cao vừa soái, khiến mấy cô gái xung quanh đỏ mặt tim đập nhanh.
Sau khi tan học, Tô Thần ngồi bên Lục Hoặc lười biếng vươn vai, một tay chống cằm, nhìn đám nữ sinh thường xuyên quay lại nhìn lén Lục Hoặc, đầu ngón tay gõ xuống mặt bàn Lục Hoặc, “Không nghĩ tới, cậu không ngồi xe lăn, còn được hoan nghênh hơn tôi.”
Lục Hoặc lật sách ngoại khóa, lông mày cũng không nhấc lên nửa tấc.
“Chậc, tôi vừa nghe nói ảnh chụp của cậu bị đưa lên diễn đàn, thay thế vị trí giáo thảo hai năm của tôi?” Tô Thần híp mắt, lười biếng nhìn, tựa hồ đang nói chuyện thời tiết.
Lục Hoặc lúc này mới mở miệng: “Cậu muốn làm? Trả lại cho cậu.”
Tô Thần cười xùy: “Ai thích như thế chứ.” Anh ta nhướng mắt đánh giá Lục Hoặc, không thể không thừa nhận, đúng là đẹp trai hơn anh ta một chút.
Bình luận