Chương 92: 92
Mẹ Kiều thấy con gái nói những lời này, khóe miệng cậu thiếu niên đối diện nhếch lên, bà nghẹn thở: “Tiểu Tịch đi với mẹ đi, Lục Hoặc ngồi một lát nhé.”
Kiều Tịch đứng dậy, nháy mắt với Lục Hoặc vài cái, ra hiệu anh an tâm.
Nhìn cô gái rời đi, Lục Hoặc đè khóe môi hơi nhếch lên xuống, anh có chút lo lắng cô sẽ bị mẹ mắng.
Một bên, Triệu Vũ Tích nhìn về phía Lục Hoặc, cười nhạo: “Dì nhỏ và dượng sẽ không đồng ý cậu và Kiều Tịch ở bên nhau đâu, người như Kiều Tịch được cưng chiều lớn lên, sao có thể đồng ý để cô ấy ở bên cậu chứ, hiện tại Kiều Tịch đối với cậu đang hứng thú, qua một thời gian, cô ta sẽ không vì cậu mà làm trái ý cha mẹ đâu.”
Lục Hoặc dời tầm mắt sang cô ta, “Cô sai rồi.”
Nếu không trải qua lúc nguy hiểm, Kiều Tịch che chắn trước người anh, nếu không gặp qua bản thân của tương lai có thể đứng lên, anh có lẽ sẽ tin tưởng lời đối phương.
Hai mắt Lục Hoặc sáng ngời.
Chỉ cần Kiểu Tịch không buông tay, không vứt bỏ anh, cho dù người khác có nói hay nghĩ gì, anh cũng sẽ không dao động.
Anh chỉ tin tưởng Kiều Tịch.
Thiếu niên trên xe lăn bình tĩnh phản bác lời cô ta nói, đối phương không sợ hãi đối mặt với cha mẹ Kiều Tịch, ngực Triệu Vũ Tích bị nghẹn lại.
Trước kia rõ ràng đây là người cô ta không muốn, đời này trọng sinh lại, cô ta đã tính toán bù đắp tốt cho đối phương, ở bên nhau, nhưng đối phương lại khinh thường cô ta, mà trèo lên cành cao của Kiều Tịch.
Triệu Vũ Tích nghĩ vậy, trong lòng không thoải mái.
Vào phòng, mẹ Kiều nói Kiều Tịch đóng cửa lại.
Kiều Tịch nói thẳng: “Mẹ, nếu mẹ muốn khuyên con chia tay với Lục Hoặc, con chỉ sợ sẽ phản nghịch một lần, không thể nghe lời mẹ.”
Mẹ Kiều buồn bực nhìn cô, “Đứa nhỏ này, mẹ còn chưa nói gì, con đã chặn trước? Thích Lục Hoặc như vậy sao?”
Kiều Tịch gật đầu, “Thích, rất thích.”
Mẹ Kiều nhường một bước.
Bà chậm rãi nói: “Tuổi con còn trẻ, con thực sự hiểu rõ thế nào là tình yêu sao? Nếu con chỉ muốn thử yêu đương, mẹ có thể tìm người thích hợp với con, hoặc là đứa nhỏ Hoắc Vũ, mẹ nhìn ra được nó rất thích con, hai đứa là thanh mai trúc mã, con ở bên nó, mẹ và cha con cũng có thể yên tâm.”
Kiều Tịch đi tới, ngồi xuống bên cạnh bà, dựa vào, “Mẹ, con không cần Hoắc Vũ, cũng không cần những người khác, con chỉ cần Lục Hoặc.”
Mẹ Kiều không ngờ tới thái độ của con gái lại kiên quyết như vậy.
“Từ nhỏ đến lớn, mọi thứ con có đều là hoàn hảo nhất, tốt nhất, Lục Hoặc kia hai chân không thể đi…… Mẹ không kỳ thị người tàn tật, nhưng đây là sự thật, con có nghĩ tới, sau này ở bên cạnh cậu ta, sẽ bị những người khác chê cười không?”
Bình luận