Chương 91: 91
Phòng khách sạn không có bật đèn, Kiều Tịch không thấy rõ thần sắc của thiếu niên, chỉ nghe được tiếng hít thở của anh trở nên gấp gáp.
Eo bị ấn lại, cô ngồi trên đùi anh, hoàn toàn không thể nhúc nhích, chỉ có thể yếu ớt dựa vào ngực anh.
Lúc này Lục Hoặc vừa giật mình vừa thẹn thùng, không làm gì được, chỉ đơn giản áp lên môi cô, như con thú nhỏ ngây thơ, chậm rãi liếʍ ɭáρ con mồi yêu thích.
Trong bóng tối, môi cô dần trở nên ẩm ướt, ngay cả khóe môi cũng dính nước.
“Tịch Tịch.” Thiếu niên tham lam mùi hương ngọt ngào của cô, muốn nhiều hơn nữa, nhưng động tác lại vụng về, rụt rè.
Môi Kiều Tịch có hơi ngứa, không chịu nổi, cuối cùng mở miệng ra.
Cánh tay trên eo từ từ siết chặt, đôi mắt Kiều Tịch ngấn ngước, đôi môi tê dại.
Hơi thở thiếu niên ngày càng nóng, phả lên chóp mũi cô, bỏng rát. Kiều Tịch không nhìn thấy, trong bóng tối, con ngươi của anh lóe lên tia sáng, như thể muốn quay cuồng, nhấn chìm cô.
“Tịch Tịch.” Thiếu niên vừa hôn, vừa khàn giọng gọi tên cô, như thể muốn khắc sâu cô vào tâm trí, khắc sâu vào xương tủy.
Tai của Kiều Tịch mềm nhũn.
Nhưng giây tiếp theo, toàn thân thiếu niên trên xe lăn run lên, phản ứng kịch liệt rõ ràng như vậy, Kiều Tịch không thể bỏ qua, “Làm sao thế?”
Thiếu niên vừa rồi còn đang đắm chìm trong kɦoáı ƈảʍ dường như đã chịu một cú đánh nặng, anh không thể tin nổi thả lỏng miệng Kiều Tịch ra, gương mặt đỏ bừng vì xấu hổ.
Nghe câu hỏi của cô gái, Lục Hoặc khàn giọng nói: “Không sao đâu.”
Trong bóng đêm, trên đầu anh, có một mầm lá mọc lên, không ngừng đong đưa.
Cơ thể Lục Hoặc căng thẳng, bất động, sợ cô gái phát hiện ra trò hề của bản thân.
“Lục Hoặc?” Kiều Tịch yếu ớt dựa vào ngực anh, cô cảm thấy thân thể anh cứng ngắc.
Ý thức dần tỉnh táo lại, tay Kiều Tịch đi xuống, cô hỏi: “Cái đuôi của anh có phải lộ ra không?”
Dứt lời, Lục Hoặc ngẩn ra, giây tiếp theo, tay cô gái đụng tới đuôi cá, anh lập tức hoảng sợ, “Tịch Tịch, đừng chạm vào.”
Bàn tay bé nhỏ không nghe lời, chậm rãi đi xuống, chạm vào cái đuôi lạnh lẽo trơn trượt của anh, trái tim Lục Hoặc như bị cô nhéo, theo động tác của cô, mà hít thở không thông.
“Anh đừng sợ, em đã nhìn thấy cái đuôi của anh nhiều lần, cũng sờ qua nhiều rồi.” Tay Kiều Tịch nhẹ nhàng vuốt ve qua lại, cảm nhận được cơ thể thiếu niên cứng ngắc, cô dỗ anh, “Lục Hoặc, em thích nhất là cái đuôi của anh.”
Bàn tay cô mềm mại như bông, thân thể Lục Hoặc căng thẳng đến phát đau, cả khuôn mặt, cổ đều ửng hồng, “Tịch Tịch.”
Anh không ngờ rằng cô biết bí mật của chính mình, anh là yêu quái, cô vẫn thích.
Anh vẫn luôn cho rằng nó thật xấu xí và kỳ lạ, một thứ anh liều mạng muốn che giấu mà cô nói rằng cô thích.
Bình luận