Chương 90: 90
Thiếu niên mang mũ trên xe lăn vẫn luôn cúi đầu trầm mặc, không muốn thấy Kiều Tịch nắm tay một người khác ngoài mình.
Nghe thấy lời nói của cô, anh chậm rãi ngẩng đầu lên, vành mũ thấp che đi vẻ mặt của anh.
Anh duỗi tay, bỏ mũ xuống.
Vừa ngước mặt lên, liền thấy Lục Hoặc đang đứng trước mặt, trong mắt đối phương nhìn anh lộ ra vẻ kinh ngạc.
Kiều Tịch nắm tay Lục Hoặc lớn, móc lấy đầu ngón tay anh, “Anh nhìn thấy không?”
Lục Hoặc bên cạnh không giấu được kinh ngạc, anh thấy người ngồi trên xe lăn rất giống anh, tựa như giống y như đúc, khác biệt chính là, đối phương có vết thương ở trên mặt và lông mày.
Anh không thể tin được, cổ họng nghẹn lại, miệng đầy chua xót, ngay cả khi anh không tin, nhưng hiện thực lại rất nực cười.
Giọng nói của anh khàn khàn, trong mắt Lục Hoặc hiện lên vẻ đau khổ, “Anh là của cậu ta…….”
Lời nói nghẹn trong cổ họng, hốc mắt phiếm hồng, bàn tay nắm lấy tay cô, nuốt vào cổ họng, gian nan mở miệng: “Thế thân?”
* Bên Trung nói ngược, hiểu là: Anh là thế thân của cậu ta?
Kiều Tịch không kịp phản ứng, hơi sững sờ, “Thế thân gì?”
Ngón tay Lục Hoặc đan xen với tay cô, siết chặt, “Tịch Tịch, người em thích là cậu ta, hay là anh?”
Kiều Tịch chớp mắt, “Thích anh, đồng thời cũng thích anh ấy.”
Hơi thở Lục Hoặc dồn dập, ánh mắt trở nên u ám hơn, “Chỉ có thể chọn một.”
Anh không biết người ngồi xe lăn đối diện vì sao lại giống anh như vậy, anh không dám tưởng tượng, bản thân là thế thân của đối phương.
Suy nghĩ như vậy xuất hiện, Lục Hoặc gần như chết cứng.
Cảm nhận được Lục Hoặc toát mồ hôi lạnh, đầu ngón tay càng thêm lạnh lẽo, Kiều Tịch nhanh chóng quấn lấy ngón tay anh, “Có phải anh hiểu lầm gì đó không?”
Cô bắt gặp ánh mắt của anh, giải thích: “Anh là Lục Hoặc, anh ấy cũng là Lục Hoặc, tuy rằng nghe có vẻ khó tin, nhưng em muốn nói với anh, anh ấy là quá khứ của anh, anh là tương lai của anh ấy.”
Cô hỏi: “Có lẽ lời nói của em hơi khó hiểu, anh có hiểu không? Anh ấy chính là anh, anh chính là anh ấy, hai người là cùng một người.”
Ánh mắt Lục Hoặc thay đổi, cho dù bình thường bình tĩnh, thông minh đa trí, anh cũng không khỏi bất ngờ trước lời nói của cô.
Trong phòng, bầu không khí có chút nghiêm túc.
Lục Hoặc nhỏ ngồi trên xe lăn, Lục Hoặc lớn dựa vào ven tường, hai chân còn chưa bình phục hoàn toàn, đứng lâu như vậy sớm đã chật vật rồi, nhưng anh vẫn cố.
Kiều Tịch đứng giữa hai người, bị anh ánh mắt nóng bỏng quan sát, cô giải thích đại khái Lục Hoặc nhỏ vô tình xuyên tới, hình thành cục diện bây giờ.
“Cho nên, hai người cùng là một người, chỉ là khác thời điểm.” Kiều Tịch nhìn Lục Hoặc lớn, “Từ đầu đến cuối em chỉ thích một người, không có thế thân.”
Bình luận