🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 9: 9

  Lục Hoặc im lặng.

Một lúc lâu sau anh mới lên tiếng, giọng nói hơi nghẹn: "Hai chân tôi không đi lại được, cô có đưa tôi ra ngoài cùng thì cũng không làm được gì."

Thân thể tàn tật của anh rất phiền phức, mà không có ai lại thích phiền phức cả. Một khi cô biết rõ anh phiền như thế nào thì cô sẽ rời xa anh ngay.

Thiếu niên cúi đầu, dù cô không nhìn thấy vẻ mặt anh nhưng Kiều Tịch vẫn cảm nhận được sự u buồn của anh.

"Anh quá coi thường tôi rồi đấy." Kiều Tịch híp mắt: "Tối qua chúng ta đã hẹn ra ngoài chơi rồi, bây giờ anh lại định đổi ý sao?"

Lục Hoặc bị cô nàng vô lại này chọc tức đến mức bật cười, rõ ràng tối qua anh không hề đồng ý gì hết.

"Tôi đã tới đây rồi, tất cả mọi thứ đều được chuẩn bị kĩ càng, anh đồng ý rồi mà, không được đổi ý đâu." Kiều Tịch tiến lên đẩy xe lăn.

"Kiều Tịch." Hai tay Lục Hoặc giữ chặt xe lăn, ngăn cô đẩy xe tiếp: "Tôi không muốn ra ngoài."

Kiều Tịch vểnh miệng lên, giơ tay nắm lấy cái chồi lá nhỏ đang lặng lẽ nhú ra từ trên mũ anh, anh nói chuyện chẳng có tí đáng tin gì cả.

Ngón tay của cô vừa mới chạm vào đầu lá nhọn nhọn của mầm non, Lục Hoặc ngồi trên xe lăn hơi nhướn mày.

Hai ngón tay Kiều Tịch nhẹ nhàng nắm lấy đầu nhọn của một bên lá mầm, mềm mại, non nớt, cô không dám mạnh tay, sợ sẽ làm hỏng lá mầm.

Lục Hoặc không nhìn thấy cô gái đằng sau đang làm chuyện xấu xa, ngay lúc mầm lá nhỏ bị nắm lấy, cả người anh đã mềm nhũn ra, cảm giác tê tê mạnh mẽ xuất hiện, gần như muốn nuốt chửng anh.

"Ưʍ." Lục Hoặc mím chặt môi nhưng vẫn không kìm lại được tiếng kêu.

Trong căn phòng nhỏ yên tĩnh tràn ngập tiếng thở của anh.

Tiếng hít thở trầm thấp nặng nề khiến tai Kiều Tịch mềm nhũn cả ra, đúng là muốn gϊếŧ cô luôn mà.

Dù cô không nhìn thấy vẻ mặt anh, nhưng cứ nhìn Lục Hoặc đang run lên là biết, việc cô nắm chồi lá nhỏ kia khiến anh bị kíƈɦ ŧɦíƈɦ mạnh đến mức.

Kiều Tịch cảm thấy mình cực kì xấu xa, cô còn đang định bóp tiếp thì cái mầm lá nhỏ đã biến mất rồi.

Lúc ấy cô mới cười khanh khách, nói: "Lục Hoặc, chúng ta đi thôi."

Lục Hoặc nhũn cả người, khuôn mặt đỏ bừng vì xấu hổ. Anh nghiến chặt răng, không thèm nói chữ nào.

Kiều Tịch đẩy Lục Hoặc ra ngoài, xe của cô đang chờ ở cửa sau. Cô đã suy nghĩ về vấn đề chỗ ngồi nên trước khi đến tìm Lục Hoặc, Kiều Tịch bảo tài xế mang xe đi thay đổi lại, hàng ghế sau xe đổi thành hai ghế rời, để trống một chỗ.

Cửa xe cũng lắp thêm bậc dốc đẩy xe lăn lên xuống cho dễ.

Thời tiết nóng nực, đóng cửa xe lại mới cản được cơn nóng ngoài trời.

Kiều Tịch ngồi cạnh xe lăn của Lục Hoặc, cô đến gần anh, thấy vạch năng lượng trên mu bàn tay sáng lên, lại tới gần thêm chút nữa, đến lúc cơ thể sắp dán cả lên người Lục Hoặc cô mới chịu thôi.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...