Chương 89: 89
Đèn trong xe lờ mờ, áp suất không khí cực thấp.
Vệ sĩ ý thức được mình nói sai, nhanh chóng sửa lại, “Thiếu gia, cậu chắc chắn không phải thế thân, Kiều tiểu thư thích cậu như vậy, người kia mới là thế thân của cậu.”
Bên trong xe lại lạnh thêm vài phần, hít thở không thông khiến con người ta muốn chạy trốn.
Vệ sĩ nhanh chóng ngậm miệng.
Trên ghế sau, ánh mắt Lục Hoặc u ám, anh hạ nửa cửa sổ xe, không khí lạnh bên ngoài ùa vào, vệ sĩ phía trước lạnh muốn rùng mình.
Gió mùa đông lạnh như thấu xương, khiến da thịt tê tái, Lục Hoặc lại không để ý, đôi mắt đen láy nhìn Kiều Tịch ở cửa khách sạn.
Anh thấy cô đứng sau người đàn ông, đẩy anh ta giống như bình thường đẩy anh.
Cô cũng cười với anh như vậy, gương mặt tinh xảo cười hạnh phúc.
Cô còn ôn nhu cúi xuống sửa sang lại cổ áo, mũ cho người đàn ông.
Hai bàn tay của Lục Hoặc lạnh cóng, cơ thể như bị mắc kẹt trong hầm băng, lạnh đến tê dại.
Gương mặt trắng bệch, máu dần rút đi, môi mỏng xanh xao, gió lạnh ngấm vào da thịt, nhìn cô gái đẩy người đàn ông trên xe lăn rời đi, một lúc sau, anh mới mở miệng: “Đi theo, đừng để phát hiện.” Giọng nói của chàng trai vừa trầm vừa khàn.
“Vâng, thiếu gia.” Vệ sĩ lên tiếng, khởi động xe.
Đối với việc theo dõi này, vệ sĩ rất am hiểu, chiếc xe từ từ đi theo, nhưng Kiều Tịch phía trước sẽ không phát hiện ra.
Chỉ thấy Kiều Tịch cùng người đàn ông ngồi xe lăn đi vào một nhà hàng gần đó, có lẽ là để ăn tối.
Xe đậu ở bãi đậu xe ngoài trời, vệ sĩ nói: “Thiếu gia, cậu muốn vào không?”
“Không cần.”
Đêm mùa đông vừa tối vừa lạnh, chưa tới 7 giờ, trời đã đen sì.
Chàng trai trầm mặc, gương mặt lạnh lùng, từng chút một bị bóng tối nhấn chìm.
Ở nhà hàng, Kiều Tịch vẫn gọi cháo và một ít đồ ăn thanh đạm cho Lục Hoặc.
Lục Hoặc nắm lấy bàn tay bị bỏng của cô gái, nghiêm túc xem kỹ, vết đỏ trên mu bàn tay đã khôi phục không ít, “Còn đau không?”
Kiểu Tịch lắc đầu, e rằng sẽ để lại sẹo, cô sẽ mua kem trị sẹo để bôi, “Chỉ có một chút, không đau lắm.”
Bàn tay cô gái trắng nõn, đầu ngón tay có màu hồng nhạt, đôi bàn tay xinh đẹp được chăm sóc tới tinh xảo, vậy mà còn chắn nước nóng thay anh.
Khóe môi thiếu niên không nhịn được mà cong lên, anh đau lòng cho cô, nhưng mà, không thể ngăn được vui vẻ, lần đầu tiên anh biết, có người có thể ở đây vì anh, sẵn lòng đến tận đây vì anh.
Anh hy vọng được ở bên cô lâu hơn một chút.
“Ăn tối xong, lát nữa trở lại khách sạn anh nhớ uống thuốc, em đưa anh về khách sạn rồi rời đi.” Kiều Tịch dặn dò.
Bình luận