Chương 88: 88
Đêm tối.
Kiều Tịch bước ra khỏi phòng tắm, liền nghe được tiếng điện thoại, là cuộc gọi video của Lục Hoặc.
Cô bỏ khăn lông trên tay xuống, tìm nơi có ánh sáng điện thoại.
Màn hình nháy mắt hiện lên mặt mày thanh tú của chàng trai, ngũ quan của anh ngày càng thâm thúy, “Tịch Tịch.”
“Đã trễ thế này, anh còn đang đọc sách à?” Kiều Tịch nhìn thấy cuốn sách đang mở trên bàn, toàn nội dung cô xem không hiểu, cô chỉ thấy anh khoanh tròn hai chữ “Nguy hiểm”.
Cô biết, anh chơi gần đây có chơi đầu tư.
“Ừm, đang nghĩ vài chuyện, đọc sách có thể tĩnh tâm.” Lục Hoặc nhìn cô gái trên màn hình, “Nhưng mà, có vẻ như không có tác dụng mấy.”
Kiều Tịch hỏi: “Là chuyện ở trường sao?”
Hai ngày nay anh mới đi học lại, so với sinh viên đã học được hai năm, anh bắt đầu muộn hơn.
“Lục Hoặc, anh thông minh như thế, rất nhanh sẽ đuổi kịp, đừng tạo áp lực lớn cho mình.” Kiều Tịch an ủi anh.
“Ừm.” Lục Hoặc trầm giọng đáp.
Trong lòng chàng trai làm gì có phiền phức ở trường học? Anh trời sinh thông minh, năng lực học tập mạnh mẽ, đã sớm học hết kiến thức của chương trình.
“Tối nay em ăn ở ngoài à?” Anh cuối cùng cũng nhắc tới chuyện này, anh muốn biết người đàn ông ngồi cạnh cô là ai?
“Hướng đại ca nói cho anh rằng, anh ấy gặp em ở nhà hàng?” Kiều Tịch đã đoán được anh vệ sĩ sẽ nói với Lục Hoặc chuyện này, gương mặt trắng nõn của cô mang theo ý cười hồn nhiên, không có chút chột dạ nào.
“Anh ta nói em ăn tối với bạn.”
Kiều Tịch ngoan ngoãn gật đầu, cô vừa mới tắm xong, tóc mai ướt nhẹp, có vài sợi dính trên mặt, làm cho khuôn mặt càng thêm trắng mịn, cô cười nói: “Đúng vậy, không nghĩ tới anh ấy có buổi hẹn hò ở đó, nghe giọng điệu của anh ấy có vẻ rất thích đối tượng hẹn hò, nếu thành công, anh nên cho anh ấy kỳ nghỉ để giải quyết chuyện đại sự cả đời.”
Lục Hoặc đáp: “Được.”
Ánh mắt anh có chút u ám, cô gái không đề cập tới người đàn ông kia, nếu là bình thường, cô sẽ không cố ý đổi chủ đề.
Sau khi cúp máy, Lục Hoặc ngồi bất động thật lâu trước bàn làm việc, anh cụp mắt, Tức Hỏa nhảy tới bên chân anh, dùng thân thể mập mạp cọ cọ, anh cũng không để ý.
Anh nhớ lại lời của vệ sĩ nói, dáng vẻ người đàn ông ngồi cùng cô rất giống anh, đối phương cũng ngồi xe lăn.
Đầu bên kia, Kiều Tịch vùi đầu vào gối, rõ ràng cả hai Lục Hoặc đều là cùng một người mà.
*
Ngày hôm sau, gần tới lúc tan học, xe đã đậu trước cổng trường.
Lục Hoặc an tĩnh chờ đợi trong xe, anh muốn đón Kiều Tịch tan học.
Chàng trai nhìn cổng trường, ngũ quan cứng rắn lạnh lùng trở nên nhu hòa, đây là lần đầu tiên anh đến trường cô.
Bây giờ hai chân của anh chưa thể đi lại bình thường, chờ hai chân bình phục hoàn toàn, anh có thể cùng cô đi dạo quanh trường, thay vì chuyển động xe lăn khiến người ta dùng ánh mắt khác thường nhìn cô.
Bình luận